Bài viết theo ngày May 17th, 2012

Là con gái

Là con gái em mang nhiều ích kỷ
Có em rồi anh đừng nghĩ đến ai
Ngồi bên em anh đừng có thở dài
Em sẽ bảo: “Anh hẹn hò người khác!”

Là con gái em thường hay hờn mát
Để được anh chiều chuộng với thói quen
Để được anh luôn gọi mãi đến em
Bằng ánh mắt, bằng làn môi tha thiết

Thư của em anh đừng cho ai đọc
Chỉ mình anh và duy nhất anh thôi
Đừng quen ai khi đã có em rồi
Nếu được thế em bằng lòng tất cả!

Tại sao anh không nói?

Đã bao lần em gặp ánh mắt anh
Như làn gió mơn man trên đôi má
Cho trái tim em rộn ràng như sóng cả
Sóng tình yêu, ôi, sợ lắm anh ơi!

Thời gian qua qua ngày tháng dần trôi
Mà anh vẫn một lời không ngỏ
Cho trái tim em ngập ngừng đau khổ
Tự thú với lòng mình: “Em đã yêu anh!”

Đã bao ngày như lá nhú cành xanh
Đã bao đêm em âm thầm khắc khoải
Mà anh vẫn một lời không nói
Lòng ngổn ngang hờn giận lẫn yêu thương

Cuộc đời ơi sao mà lắm tai ương
Là phận gái lẽ nào em thổ lộ
Nghe lời em nếu có yêu lần nữa
Đừng làm người ta phải khổ như em!

Hoa xuân đất Việt

Ta biết ngươi là hoa xuân Ðất Việt!
Tuổi xanh thắm nhưng lòng sôi chính huyết,
Tóc bừng bừng nhưng ngút chí non sông,
Ngươi thèm say vũ bão, khát xung phong,
Mơ chinh chiến vỡ tung lòng tủi cực.

Ôi Nam Việt! Ôi hờn non nước nhục,
Tám mươi năm đau xót, tám mươi năm!…
Một giang sơn lầy lụa dấu thương tâm,
Cả thế kỷ vằn đen màu bại liệt!
Niên thiếu hỡi, hỡi hồn trai đất Việt,
Ðứng lên đi, vì tổ quốc vinh quang,
Máu ngươi bồi lên lớp máu lênh lang,
Ðời ngươi họa nhịp đời mãnh liệt.
Mùa xuân sáng bừng reo trong khí tiết,
Ánh lê minh chói lọi nạm sơn hà,
Ngươi đứng lên, làn mắt đắm phương xa,
Tim rung động, tay lần trang sử đẹp!…
Đọc tiếp »

Thị Mầu

Người mấy trăm năm làm rung chuyển những sân đình
Làm điên đảo những phông màn khép mở
Người táo bạo
Người không hề biết sợ
Người chưa từng lùi bước trước tình yêu

Người phá tung khuôn khổ những điệu chèo
Để cuộc sống ùa lên đầu cửa miệng
Người trung thực đến không cần giấu giếm
Cặp môi hồng con mắt ướt đong đưa

Người cả gan sàm sỡ cả cửa chùa
Chọn sắc áo cà sa mà chọc ghẹo
Thừa sinh lực nên người luôn túng thiếu
Nên hương trầm tiếng mõ khéo trêu ngươi
Đọc tiếp »

Tôi đi tìm tình yêu

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Tìm mãi đến bây giờ sao chẳng thấy
Nửa của tôi ơi, em là ai vậy ?
Sao để anh tìm – Tìm mãi tên em.

Trời dần buông thành phố vào đêm
Sân cỏ đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
Nửa của mình hay nửa của ai

Tôi đi tìm em, tìm kiếm em hoài
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu chẳng có em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình .
Đọc tiếp »

Pushkin – nhà thơ người Việt

Đọc Pushkin, ai đó không nhớ tên
Người viết lên những câu thơ kỳ diệu
(Ngay cả tôi, biết tiếng Nga sành điệu
Yêu Pushkin mà đôi lúc còn quên!)
Khắp Việt Nam dù chỉ qua bản dịch
Nhưng Pushkin đã thân thuộc từ lâu.
Dân ta nói: “Đọc thơ hay mới thích,
Còn nhớ tên tác giả – chẳng cần đâu!”

Từ phố nhỏ lên bản xa heo hút
Luôn thảng thốt lời tình yêu cháy nồng:
-“Người Việt mình là Pushkin sao được
Gọi là Trần hay Nguyễn có hơn không?!”
Pushkin đến với dân nhiều xứ sở,
Trong vui buồn ai cũng được chia lời;
Khi tên tuổi hòa vào thơ bất tử
Ông là người hạnh phúc nhất trên đời!

Pushkin với hôm nay

Cứ như thể gom vàng trên trái đất
Dát vòm cây trang trại giữa trời thu
Nắng nhàn nhã phơi chiều trên bãi vắng
Gió khoan thai gieo những bước mơ hồ.

Hàng ghế gỗ dưới bóng chiều tịch mịch
Trăm năm rồi ngỡ như mới hôm qua
Vỏ ứ a nhựa xù xì hồn cổ tích
Lá xác xào muôn thuở điệu dân ca.

Bút lông ngỗng gối đầu lên nghiên mực
Khúc trầm tư gửi gắm tiếng chuông làng
Đêm nô lệ, vần tụng ca ứa máu
Tự do còn đến với nướ c Nga chăng?
Đọc tiếp »

Với Pushkin

Trăm năm phòng khách lặng thinh
Đọc đời anh với một mình khóc anh
Trái tim thi sĩ mông mênh
Nỗi yêu thương chắt mà thành niềm thơ

Đêm hắc ín kiếp nông nô
Những rừng cây chết gầy khô kiếp người
Nước Nga lặng trắng tuyết rơi
Tự do thắt chặ t mặt trời đỏ au

Vắt hồn anh viết lên câu
Thương đời anh xé tim đau cũng đành
“Cho dù em chẳng yêu anh
Con tim thi sĩ vẫn dành thương em”.
Đọc tiếp »

Hoàng hôn nhớ

Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng
(Kiều)

Nắng vàng nhuộm đỉnh tháp xưa
Chiều đi sau tiếng chuông vừa thu không
Thẫm dần mặt nước trên sông
Nhạt dần ngọn khói trên đồng vắng xa
Thảo nguyên xanh mấy nếp nhà
Có đàn sếu nhỏ phương xa mới về

Lối mòn gợi nhớ làng quê
Bạch dương buông mái tóc thề đợi ai
Nghĩ người xưa đến tựa vai
Chiều đi thương bóng cây dài lặng yên
Hoa vàng trong gió nghiêng nghiêng
Buồn như vạt nắng để quên bên hồ
Một mình mình những ngẩn ngơ
Nghe chim tiếng tỏ tiếng mờ sau cây
Đọc tiếp »

Pushkin

( Cả đời, cả lệ, cả tình yêu )

Người trồng cho đời những đại ngàn thơ
Mỗi thi phẩm một thánh đường tráng lệ
Nơi ngàn nến soi tỏ lòng nhân thế
Yêu và đau lồng lộng một vầng dương.

Ôi nước Nga hun hút vạn nẻo đường
Sừng sững đấy tấm lòng trìu mến
Phố Tverxkaia một lần tôi đến
Sao quạnh hiu tuyết lạnh tượng đài giăng!

Như giữa trời vút mảnh sao băng
Dẫu ngắn ngủi vẫn nung đời mãi cháy
Hai thế kỷ thơ Người vẫn đấy
đốt triệu lòng bằng lệ một đời yêu.