Bài viết theo ngày May 18th, 2012

Em từ giã dải bờ đất khách

Em từ giã dải bờ đất khách
Để trở về chốn cũ xa xôi;
Trong giây phút buồn đau nhớ mãi
Trước mặt em anh để mặc lệ rơi.
Hai bàn tay củ a anh lạnh giá
Cố giữ em chẳng muốn để em đi
Anh thổn thức: xin em đừng vộivã
Cắt phút giây đau đớn biệt ly.

Nhưng làn môi của em vội rứt
Bỏ cái hôn đau khổ xót xa;
Em gọi tôi về miền đất khác
Bỏ quê hương đầy ải mị t mờ
Em thủ thỉ: ngày mai gặp lại
Dưới bầu trời muôn thuở ngát xanh
Dưới bóng cây ô-liu mát rượi
Ta sẽ hôn nhau lại, hỡi anh!

Nhưng chao ôi, nơi có đầy nắng chói
Vòm trời cao muôn thuở ngát xanh ,
Nơi trên nước ô-liu ngả bóng
Em đã yên giấc ngủ ngàn năm.
Và nhan sắc, nỗi niềm đau khổ
Mất đi rồi dưới nắp áo quan
Cùng với cả chiếc hôn hội ngộ..
Nhưng anh chờ, còn nợ đó, hỡi em!
Đọc tiếp »

Tên anh còn nghĩa gì với em?

Còn lại gì cho em trong tên gọi
Sẽ chết đi như tiếng dội buồn thương
Của ngọn sóng vỗ bờ xa mòn mỏi
Như rừng sâu tiếng vọng giữa đêm trường.

Cái tên anh trong những dòng lưu bút
Để lại cho em dấu chết, tựa như
Lời ai điếu giữa những viền hoạ tiết
Mà lời văn nghe u ẩn, mịt mù.

Cái tên anh đã từ lâu quên lãng
Trong những cơn xúc động mới cuồng điên
Chẳng hề gợi trong hồn em một thoáng
Hoài niệm xưa bao tha thiết êm đềm.

Nhưng nếu gặp ngày âm thầm đau đớn
Phút u buồn xin em hãy gọi tên
Và hãy nói: vẫn còn đây kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim.
Đọc tiếp »

Tôi yêu em…

Bài thơ tình nổi tiếng nhất của Pushkin gây tranh cãi nhất ở câu cuối: “Cầu cho em được người khác yêu như anh đã yêu em”

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
Đọc tiếp »

Con đường mùa đông

Bài thơ đưa chúng ta về với nước Nga xưa với con đường mùa đông heo hút dưới ánh trăng mờ ảo

Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn dải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn giăng xa

Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã lao đi,
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê.

Khúc ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu
Như niềm vui mừng khôn xiết
Như nỗi buồn nặng đìu hiu
Đọc tiếp »

Chiếc khăn san màu đen

Bài thơ nói lên tâm trạng nuối tiếc, đau khổ của một người đã “giận quá mất khôn”, giết chết người tình Hy lạp khi thấy nàng phản bội với một gã Ác-mê-ni

Lòng đau xé tưởng như điên như dại,
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san.

Ngày còn trai trẻ sống lang bang,
Yêu nồng thắm một cô nàng Hylạp.

Cô gái đẹp cũng yêu tôi tha thiết,
Không lâu sau tôi gặp phận rủi ro.

Một ngày kia họp bè bạn gần xa;
Tên Do thái ở đâu cũng mò đến.

“Ngài cùng bạn đang say sưa chè chén”
Hắn rỉ tai: “Con Hylạp phản rồi”

Tôi thưởng tiền rồi tống hắn đi ngay ,
Và cho gọi tên người nhà tin cẩn.
Đọc tiếp »

Buổi sáng mùa đông

Bài thơ miêu tả một bức tranh hoành tráng mùa đông nước Nga tươi đẹp với tuyết rực rỡ dưới nắng trời lấp lánh, dưới xanh trong thăm thẳm của vòm trời qua cảm nhận của tâm hồn thi sĩ đầy nhậy cảm.

Băng giá và mặt trời; Ngày tuyệt diệu!
Còn ngủ ư, hỡi người bạn diễm kiều
Dậy đi em, ơi người đẹp thương yêu
Mở đôi mắt còn say nồng mệ t mỏi
Hãy hiện ra như ngôi sao chói lọi
Miền Bắc phương chào buổi sáng Bắc phương!

Mới chiều qua, em nhỉ, bão cuồng điên
Một màn tối giăng đầy trời mờ mịt
Vàng vọi soi như mộ t vệt ố hoen
Mảnh trăng lu sau mây chì đen kịt
Và em ngồi ngơ ngẫn những buồn thương –
Còn giờ đây … qua song em nhìn đó:
Đọc tiếp »

Gửi…

Năm 1825, trong lần sang thăm trang trại láng giềng, Pushkin đã gặp nàng Anna Kern, người tạo cho ông cảm hứng viết nên bài thơ bất hủ : “Gửi …”

Bản dịch 1: Thúy Toàn

Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu
Trước mặt anh em bỗng hiện lên
Như hư ảnh mong manh vụt biến
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong

Giữa day dứt, sầu đau,tuyệt vọng
Giữa ồn ào, xáo động, buồn lo
Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng
Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ

Tháng ngày qua. Những cơn gió bụi
Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ
Lãng quên rồi giọng em hiền dịu
Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga
Đọc tiếp »

Anh mãi mãi bí huyền và mới lạ

Anh mãi mãi bí huyền và mới lạ
Còn em ngoan hơn, cứ thế mỗi ngày.
Nhưng tình của anh, con người nghiệt ngã
Sự thử thách bằng lửa với sắt tây.

Anh cấm em hát, cấm em cười
Còn cầu nguyện từ lâu anh đã cấm.
Gì cũng được, chỉ cần anh mà thôi
Còn tất cả em sẵn sàng chịu đựng!

Em xa lạ với cả trời và đất
Em sống đây và sẽ không hát thêm
Giống như anh nơi thiên đàng, địa ngục
Lấy mất tâm hồn tự chủ của em.

Tháng Chạp 1927
Đọc tiếp »

Nàng trẻ trung

Nàng trẻ trung và từng xinh đẹp lắm
Nàng bây giờ vẫn như Mẹ đồng trinh
Sáng như gương nước dòng sông phẳng lặng
Con tim tôi chỉ muốn vỡ tung!..

Nàng vô tư như miền xa xanh thắm
Như thiên nga thiếp ngủ, cứ ngỡ rằng
Ai biết được nàng cũng từng đau đớn
Con tim tôi chỉ muốn vỡ tung!..

Khi cho tôi về tình yêu nàng hát
Thì bài ca được đáp lại trong lòng
Nhưng máu nóng không nghe niềm khao khát
Con tim tôi chỉ muốn vỡ tung!..

27-07-1898
Đọc tiếp »

Chỉ một mình em

A la très-chère, à la très-belle…
(Baudelaire)

Cho mình em, chỉ một mình em thôi
Cho hoàng hậu tình yêu và hạnh phúc
Cho em trẻ trung xinh đẹp tuyệt vời
Tất cả những trang đời đẹp nhất!

Không mẹ hiền, không anh em, bè bạn
Biết được anh em hay bạn hay con
Chỉ có thể một mình em thấu tận
Nỗi khổ đau u ám ngự trong hồn.

Chỉ mình em, niềm khát khao dữ dội
Tình yêu của anh, hoàng hậu của anh!
Tâm hồn em cho dù trong đêm tối
Rực sáng lên như chớp bể mưa nguồn.
Đọc tiếp »