Chiếc khăn san màu đen

Bài thơ nói lên tâm trạng nuối tiếc, đau khổ của một người đã “giận quá mất khôn”, giết chết người tình Hy lạp khi thấy nàng phản bội với một gã Ác-mê-ni

Lòng đau xé tưởng như điên như dại,
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san.

Ngày còn trai trẻ sống lang bang,
Yêu nồng thắm một cô nàng Hylạp.

Cô gái đẹp cũng yêu tôi tha thiết,
Không lâu sau tôi gặp phận rủi ro.

Một ngày kia họp bè bạn gần xa;
Tên Do thái ở đâu cũng mò đến.

“Ngài cùng bạn đang say sưa chè chén”
Hắn rỉ tai: “Con Hylạp phản rồi”

Tôi thưởng tiền rồi tống hắn đi ngay ,
Và cho gọi tên người nhà tin cẩn.

Trên mình ngựa chúng tôi lao phóng thẳng,
Nỗi thương đau thầm nén lặng trong lòng.

Tôi run lên và mắt bỗng tối sầm,
Khi thoáng thấy bóng nhà quân phản phúc…

Chốn phòng riêng một mình tôi lẻn bước…
Thằng Ácmêni ôm con bé đang hôn.

Lòng run lên, loảng xoảng vung đường gươm…
Quân khốn kiế p, chiếc hôn còn chưa dứt.

Tôi di chân lên xác không đầu tóc,
Tái mặt đi, lặng lẽ đứng nhìn nàng.

Nhớ lời van và máu lại chảy tràn…
Cô gái chết và ái tình rũ chết!

Gỡ chiếc khăn của nàng trên mái tóc,
Tôi hằ m hằm lau máu đẫm trên gươm.

Khi bóng chiều mờ mịt nặng nề buông,
Sai đầy tớ ra Đu-nai vứt xác.

Từ ngày đó không còn hôn mắt đẹp,
Không còn chờ những buổi tối hân hoan.

Lòng đau xé tưởng như điên như dại,
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san.

ЧЕРНАЯ ШАЛЬ

Гляжу как безумный на черную шаль,
И хладную душу терзает печаль.

Когда легковерен и молод я был,
Младую гречанку я страстно любил.

Прелестная дева ласкала меня;
Но скоро я дожил до черного дня.

Однажды я созвал веселых гостей;
Ко мне постучался презренный еврей.

“С тобою пируют (шепнул он) друзья;
Тебе ж изменила гречанка твоя”.

Я дал ему злата и проклял его,
И верного позвал раба моего.

Мы вышли; я мчался на быстром коне;
И кроткая жалость молчала во мне.

Едва я завидел гречанки порог,
Глаза потемнели, я весь изнемог…

В покой отдаленный вхожу я один…
Неверную деву лобзал армянин.

Не взвидел я света; булат загремел…
Прервать поцелуй злодей не успел.

Безглавое тело я долго топтал
И молча на деву, бледнея, взирая.

Я помню моленья…текущую кровь…
Погибла гречанка, погибла любовь!

С главы ее мертвой сняв черную шаль,
Отер я безмолвно кровавую сталь

Мой раб, как настала вечерняя мгла,
В дунайские волны их бросил тела.

С тех пор не целую прелестных очей
С тех пор я не зняю веселых ночей

Гляжу как безумный на черную шаль,
И хладную душу терзает печаль.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.