Con đường mùa đông

Bài thơ đưa chúng ta về với nước Nga xưa với con đường mùa đông heo hút dưới ánh trăng mờ ảo

Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn dải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn giăng xa

Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã lao đi,
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê.

Khúc ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu
Như niềm vui mừng khôn xiết
Như nỗi buồn nặng đìu hiu

Không một mái lều, ánh lửa
Chỉ tuyết và rừng bao la
Chỉ những cột dài cây số
Trên đường sừng sững chào ta

Ôi, buồn đau, ôi cô lẻ
Trở về với em ngày mai
Nina, bên lò lửa đỏ
Ngắm em, ngắm mãi không thôi

Kim đồng hồ kêu tích tắc
Xoay đủ những vòng nhịp nhàng
Và xua lũ người tẻ ngắt
Để ta bên nhau trong đêm

Sầu lắm, Nina, đường xa vắng
Ngủ quên, bác xà ích lặng im
Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm
Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

ЗИМНЯЯ ДОРОГА

Сквозь волнистые туманы
Пробирается луна,
На печальные поляны
Льет печально она.

По дороге зимней скучной
Тройка борзая бежит,
Колокольчик однозвучный
Утомительно громит.

Что-то слышится родное
В долгих песнях ямщика:
То разгулье удалое,
То сердечная тоска…

Ни огня, ни черной хаты…
Глушь и снег… Навстречу мне
Только версты полосаты
Попадаются одне

Скучно, грустно… Завтра, Нина,
Завтра, к милой возвратясь,
Я забудусь у камина,
Загляжусь не наглядясь.

Звучно стрелка часовая
Медный круг свой совершить,
И, доскучных удаляя,
Полночь нас не разлучит.

Грустно, Нина: путь мой скучен,
Дремля смолкнул мой ямщик,
Колокольчик однозвучен,
Отуменен лунный лик.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.