Gửi…

Năm 1825, trong lần sang thăm trang trại láng giềng, Pushkin đã gặp nàng Anna Kern, người tạo cho ông cảm hứng viết nên bài thơ bất hủ : “Gửi …”

Bản dịch 1: Thúy Toàn

Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu
Trước mặt anh em bỗng hiện lên
Như hư ảnh mong manh vụt biến
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong

Giữa day dứt, sầu đau,tuyệt vọng
Giữa ồn ào, xáo động, buồn lo
Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng
Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ

Tháng ngày qua. Những cơn gió bụi
Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ
Lãng quên rồi giọng em hiền dịu
Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga

Giữa cô quạnh, âm u, tù hãm
Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu
Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc
Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu

Cả hồn anh lại bừng bừng tỉnh giấc
Trước mặt anh em lại hiện lên
Như hư ảnh mong manh vụt biến
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong

Trái tim anh lại rộn ràng náo nức
Bởi trái tim sống dậy đủ điều
Cả tiên thần, cả nguồn cảm xúc
Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.

Bản dịch 2: Nhất Minh

Anh nhớ mãi phút giây kỳ diệu
Em bất ngờ hiện đến trước anh
Tựa ảo hình thoáng bóng qua nhanh
Tựa thiên sứ đẹp vô ngần trong trắng

Giữa mệt mỏi buồn đau tuyệt vọng
Giữa âu lo ồn ã hư không
Êm ái tiếng em thoang thoảng trong lòng
Anh mơ thấy bóng hình em kiều diễm

Tháng ngày qua. Bão đời ập đến
Đã xua tan bao mơ ước thuở nào
Anh lãng quên tiếng êm ái ngọt ngào
Không còn nhớ bóng yêu kiều, diễm lệ

Nơi đày ải uất u, hoang phế
Tháng ngày anh trôi quằn quại, im lìm
Có còn đâu cảm hứng với thiêng liêng
Không nước mắt, không cuộc đời, tình ái

Giờ phấn hưng cho hồn anh đã tới:
Em bất ngờ lại hiện đến trước anh
Tựa ảo hình thoáng bóng qua nhanh
Tựa thiên sứ đẹp vô ngần trong trắng

Nhạc lòng anh tấu rộn ràng say đắm
Khúc hồi sinh hết thảy những niềm riêng
Cả rạt rào cảm hứng, cả thiêng liêng
Cả nước mắt, cả cuộc đời, tình ái

K***

Я помню чудное мгновенье:
Передо мной явилась ты,
Как мимолетное виденье,
Как гений чистой красоты.

В томленьях грусти безнадежной,
В тревогах шумной суеты,
Звучал мне долго голос нежный
И снились милые черты.

Шли годы. Бурь порыв мятежный
Рассеял прежние мечты,
И я забыл твой голос нежный,
Твои небесные черты.

В глуши, во мраке заточенья
Тянулись тихо дни мои
Без божества, без вдохновенья,
Без слез, без жизни, без любви.

Душе настало пробужденье:
И вот опять явилась ты,
Как мимолетное виденье,
Как гений чистой красоты.

И сердце бьется в упоенье,
И для него воскресли вновь
И божество, и вдохновенье,
И жизнь, и слезы, и любовь

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.