Lời cầu nguyện về chiếc chén

Vườn Ghếtsêmane Giêxu đứng một mình
Chìm đau đớn trước giờ lên thập tự
Cha tốt lành lặng nghe nức nở
Lời nguyện cầu con Ngài đang đớn đau

“Cha yêu kính, nếu như có thể
Xin chén này được thoát khỏi con
Nhưng không theo ý con như thế
Mà xin theo ý Cha!”
Lòng nặng trĩu Ngài tới bên môn đệ
Đương giấc nồng thiêm thiếp dưới tán cây
Và khẽ hỏi:”Sao các ngươi không thể
Thức cùng ta dù một tiếng nơi đây?
Hãy cầu nguyện, thân xác là yếu đuối. . .”
Ngài bỏ đi, tiếp tục nguyện cầu:
“Nếu chén này không cách chi thoát khỏi,
Xin ý Cha được nên!”

Bọc tứ phía trong hãi hùng tử nạn,
Muôn mồ hôi như huyết đỏ tuôn rơi,
Ngài chờ đợi trong ưu phiền vô hạn,
Tim nát tan trăm mảnh rã rời.
Thêm lần nữa Ngài tới bên môn đệ
Đang nồng say, ai thức giấc được nào,
Nói cùng Cha vẫn những lời như thế
Lòng ưu phiền, rầu rĩ, đớn đau sao!..

Ô! Giá có cách khiến cho tôi đêm đó
Nơi vườn kia được hiện diện bên Người,
Mắt chiêm ngưỡng dấu vết bàn chân Chúa,
Miệng nghẹn ngào thổn thức khôn nguôi!

Ô! Giá có cách khiến cho tôi đêm đó,
Được ngã lăn trên cát lạnh nơi vườn,
Làn môi khẽ nhẹ hôn đất thánh,
Nơi tình yêu Ngài rên xiết cô đơn.

Ô! Giá như có một ai người đêm nọ,
Đêm dày đen, đêm cứu chuộc hãi hùng,
Với Giê xu đang đớn đau, nức nở
Thốt dù một lời, chỉ một lời ủi an.

Song, đêm tối đắm chìm trong tĩnh tại.
Song, môn đồ vẫn giấc điệp nồng say.
Họ quên mất thập hình đang chờ đợi,
Và Giuđa lần bước tới nơi đây!

МОЛЕНИЕ О ЧАШЕ

В саду Гефсиманском стоял Он один,
Предсмертною мукой томимый. Отцу Всеблагому в тоске нестерпимой
Молился страдающий Сын.

“Когда то возможно, Пусть, Отче, минует Мя чаша сия, Однако да сбудется воля Твоя…” И шел Он к апостолам с думой тревожной,
Но, скованы тяжкой дремой, Апостолы спали под тенью оливы, И тихо сказал Он им: “Как не могли вы Единого часа побдети со Мной?
Молитесь! Плоть немощна ваша!..”
И шел Он молиться опять: “Но если не может Меня миновать –
Не пить чтоб ее – эта чаша, Пусть будет, как хочешь Ты, Отче!” И вновь
Объял Его ужас смертельный, И пот Его падал на землю как кровь,
И ждал Он в тоске беспредельной. И снова к апостолам Он подходил, Но спали апостолы сном непробудным, И те же слова Он Отцу говорил, И пал на лицо, и скорбел, и тужил,
Смущаясь в борении трудном!..

О, если б я мог В саду Гефсиманском явиться с мольбами, И видеть следы от Божественных ног,
И жгучими плакать слезами!
О, если б я мог
Упасть на холодный песок
И землю лобзать ту святую, Где так одиноко страдала любовь, Где пот от лица Его падал как кровь,
Где чашу Он ждал роковую!
О, если б в ту ночь кто-нибудь,
В ту страшную ночь искупленья, Страдальцу в изнывшую грудь
Влил слово одно утешенья! Но было все тихо во мраке ночном, Но спали апостолы тягостным сном,
Забыв, что грозит им невзгода; И в сад Гефсиманский с дрекольем, с мечом, Влекомы Иудой, входили тайком
Несметные сонмы народа!

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.