Một thoáng Paris

Tôi đến Paris một chiều đầy nắng
Những cây cầu xưa soi bóng sông Seine
Những ngả đường hướng về tháp Eiffel
Giọng nói du dương, ánh mắt cười mê đắm.

Thấp thoáng quanh đây một tà áo trắng
Mái tóc vàng bay gửi gió chút hương say
Gót chân mềm bước thầm trên phố nhỏ
Một quầng mây rực đỏ phía chân trời.

Tôi bước đi giữa thân thiện dòng người
Những sắc tộc nơi này chẳng hề khoảng cách
Để hiểu nhau chỉ nhìn vào đôi mắt
Là mỉm cười chia xẻ nhịp tin yêu.

Nhà thờ Đức Bà, bức tượng Chúa đăm chiêu
Lặng lẽ nguyện cầu, máu rỏ vào lịch sử
Những đế chế huy hoàng, bao kiếp người cùng khổ
Nỗi đau còn hằn trên thành quách, điện đài kia!

Paris vẫn giữ gìn dấu ấn của nghìn xưa
Trên mỗi quảng trường, từng hàng cây, góc phố
Vẫn ngẩng cao đầu bàng bạc vòm tháp cổ
Tạc vào khoảng trời kiêu hãnh nét hào hoa.

Gặp gỡ vội vàng, rồi lại chia xa
Con tàu tốc hành đêm rời Kinh Thành Ánh Sáng
Dù còn đến những nẻo đường xa vắng
Vẫn gửi lại cho Người, tình tôi đấy, Paris!

Paris 2011

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.