Mùa thu

Đã bao lần thu đến nhắc nhở tôi
Qua lá úa tả tơi bay trong gió
Mỗi cuộc đời có ban đầu hé mở
Và kết cùng xám sắc vàng hoen

Đã bao lúc thu buồn đổ lệ tuôn
Trên số phận cuộc đời tôi u ám
Mực lá vàng viết nên dòng gửi gắm:
“Đừng vội say vẻ đẹp sẽ tàn phai”.

Đã bao khi thu giận dỗi thở dài
Đặt trước tôi cả chùm bông trái
Mắt lặng yên ngắm nhìn như khẽ hỏi:
“Sao bạn đến giờ không kết trái mảy may?”

Đã bao năm tôi mù lòa đau khổ
Theo đuổi hư không say cuốn linh hồn
Không nhận thấy gương mùa thu soi tỏ
Nhoà nhạt bóng tôi khô héo, chập chờn

Rồi một khoảnh khắc bất ngờ chợt tới
Tim nhói đau như vật sắc xuyên vào
Màng quên lãng khẽ khàng rơi khỏi mắt
Tôi thấy đời mình phiêu đãng xiết bao:

Con đường đã qua trải dài trống vắng
Dấu vết tôi không để lại đất này
Bụi kiêu ngạo cuộn lên trời xa lắng
Bay ngoằn ngèo chậm rãi – việc làm tôi

Tayrun rẩy lật từng trang Kinh Thánh
Phục dưới chân Ngài thống hối ăn năn
Lạy Chúa Giê-xu, xin Ngài tha thứ
Tim yếu mềm lời cầu nguyện lân rân:

“Con đã sống mù lòa và điếc nặng
Kẻ tội nhân khốn nạn một đời
Xin thứ lỗi, thay trầm hương, một dược
Chỉ biết dâng Ngài tuổi già cỗi này thôi!”

Giây phút đó, tôi hồi sinh, sống lại,
Như trẻ thơ, hạnh phúc, khóc nghẹn ngào
Tiếng Chúa thân thương thơ ấu năm nào,
Từ trang Phúc Âm vẫn còn vang vọng:

“Đối với Ta, linh hồn nào cũng quý
Lẽ yêu thương không phân biệt trẻ già
Ơn cứu rỗi Ta ban cho hết thảy
Tất những người quay trở lại cùng Ta”

Thiên quốc đời đời luôn rộng mở.
Hỡi trái tim! Đừng ngại tóc bạc này
Chúa mong muốn biến mùa thu đời bạn
Thành thu vàng trong mùa gặt hôm nay!

ОСЕНЬ

Сколько раз ты мне напоминала
Облетевшей мертвой листвой,
Что у всякой жизни есть начало
И конец, покрытый желтизной.

Сколько раз ты слезы проливала
Над моей безоблачной судьбой,
Золотыми красками писала:
“Не спеши за тленой красотой”

Сколько раз, обиженно вздыхая,
Предо мной ставила плоды,
Молчаливым взглядом воплошая:
“Почему, – скажи, – бесплоден ты?”

Сколько лет бежал я в ослепленье
За манящей душу суетой
И не видел в зеркале осеннем,
Как тускнеет, блекнет образ мой.

Но в одно нежданное мгновенье
Что-то больно укололо в грудь –
С глаз упала пелена забвенья,
И увидел я мой прежний путь:

Позади одни пустыни были…
Нет, земля мой след не приняла –
К небесам клубами гордой пыли
Медленно ползли мои дела.

И тогда дрожащими руками
Я страницы Библии открыл
И к ногам Иисуса в покаянье
Немощное сердце положил:

“Слеп я был и глух; Христос, помилуй
Грешника нижтожного! Прости,
Что я вместо ладана и смирны
Смого тебе лишь старость принести!”

И в тот миг мой прах, воскреснув, ожил.
Я от счастья, как дитя, рыдал,
А знакомый с детства голос Божий
Со страниц евангельских звучал:

“Дорог мне и молодой и старый
Для Моей любви различий нет –
Я дарю спасительный динарий
Всем, кто обращается ко мне”.

Всем открыта вечная отчизна.
Сердце! Не смущайся сединой –
Бог желает вашу осень жизни
В эту жатву сделать золотой.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.