Ônêghin gặp Tachiana lần cuối

(Trích tiểu thuyết thơ Épghêni Ônêghin)

“Ônêghin, ngày ấy tôi tươi trẻ
Duyên dáng hơn có lẽ một đôi bề
Tôi yêu ông tình nồng nàn như thế
Tôi được gì? – sự nghiêm khắc, khắt khe
Điều duy nhất trái tim ông biểu lộ
Đối với ông không có gì mới mẻ
Tình đơn sơ một thiếu nữ nhu mì
Ôi, Lạy Chúa, huyết mạch tôi đông quánh
Nhớ mắt ông nhìn lạnh lẽo khinh khi
Cùng bài thuyết giáo hùng hồn…Tuy vậy
Tôi không hề buộc tội ông chuyện ấy
Trong phút giây đáng sợ vô vàn
Ông đã hành động đúng với tôi
Tâm hồn tôi cảm tạ khôn nguôi…

“Nhớ khi xưa, nơi làng quê hoang vắng
Xa đô hội phồn hoa, ồn ã tháng ngày
Tôi đâu được chút tình ông sâu lắng
Sao bây giờ ông theo đuổi đắm say?
Sao tôi lọt vào mắt xanh ông được?
Phải chăng giờ tôi phong lưu, đài các
Tôi sang giàu, nức tiếng nơi nơi
Phu quân lập nhiều võ công trận mạc
Nên triều đình ân sủng không thôi?
Vì lẽ đó chuố c nhục tôi ông được
Bao nhiêu người hay biết gần xa?
Giới thượng lưu trầm trồ tấm tắc
Danh tiếng đồn kẻ chinh phục tài ba?

“Tôi sa lệ… nếu ông chưa quên hẳn
Tania của quá khứ ngày nào
Cô bé năm xưa bị nặng nề lên án
Lời lạnh lùng, nghiêm khắc ông trao
Ông biết không: tôi ước có ngày
Đủ sức báo thù cho bõ đắng cay
Hỏi dạo đó ông đâu hề thương hại
Cho bức thư, cho nướ c mắt tuôn tràn
Cho nỗi niềm thiếu nữ tuổi tơ măng
Còn giờ đây! Điều gì đang xui khiến
Ông cam bề quì phục dưới chân tôi
Ông tốt bụng và thông minh, hùng biện
Sao yếu hèn trước cảm xúc nhỏ nhoi?

“Đối với tôi, Ônêghin, tất cả
Những phù hoa, hào nhoáng, ngọc ngà
Giới thượng lưu, thành công rực rỡ
Biệt thự này, những buổi tối xa hoa
Hỏi có gì đáng yêu trong tất cả?
Tôi giờ đây sẵn lòng trao trả?
Tất những sự này, lòe loẹt giả trang
Tất những ồn ào, hào nhoáng, mê man
Để đổi tủ sách, khu vườn hoang ngày đó
Căn nhà cũ của chúng tôi nghèo khổ
Đổi chốn xưa mình gặp gỡ nên quen
Ônêghin, chính lần đầu e ngượng
Đó chẳng qua một nghĩa địa khiêm nhường
Nơi giờ đây bóng cành cây ngả xuống
Trên nấm mồ nhũ mẫu đáng thương…

“Hạnh phúc đã hoàn toàn có thể
Đã gần kề!…. song phận bạc mong manh
Được định rồi. Có chăng là như thế
Tôi lỡ làng, quyết định quá nhanh
Ngày đó mẫu thân van vỉ trào tuôn lệ
Duyên phận Tania đáng thương là thế
Vì mẹ nài van, tôi phải lấy chồng
Còn bây giờ tôi khẩn thiết xin ông
Hãy buông tha, đừng theo tôi say đắm
Tôi biết: trong ông là trái tim đằm thắm
Của trang nam nhi cao thượng, kiêu hùng
Tôi vẫn yêu ông tình không hề phai nhạt
Nhưng phận gái đã gả trao người khác
Nguyện suốt đời chung thủy với phu quân”.

Nàng rời bước. Épghêni đứng lặng
Tựa hồ như sét đánh ngang tai
Cảm xúc cuộn như sóng cao biển động
Trái tim chàng chìm đắm chơi vơi!
Nhưng bỗng đâu vẳng bước giày tráng kiện
Phu quân nàng Tatyana xuất hiện
Và tại đây nhân vật của chúng ta
Đang lâm vào giây phút xót xa
Bạn đọc ơi, ta giã từ thôi nhé
Từ giã lâu dài… đến mãi mãi về sau…
Ta đã đồng hành chung bước khá lâu
Cùng anh bạn của chúng ta khắp chốn
Ta chúc nhau cập bến rồi. Vui sướng!
Giờ chia tay dường đã điểm từ lâu!

“Онегин, я тогда моложе,
Я лучше, кажется, была,
И я любила вас; и что же?
Что в сердце вашем я нашла?
Какой ответ? одну суровость.
Не правда ль? Вам была не новость
Смиренной девочки любовь?
И нынче – боже – стынет кровь,
Как только вспомню взгляд холодный
И эту проповедь… Но вас
Я не виню: в тот страшный час
Вы поступили благородно.
Вы были правы предо мной:
Я благодарна всей душой…

“Тогда – не правда ли? – в пустыне,
Вдали от суетной молвы,
Я вам не нравилась… Что ж ныне
Меня преследуете вы?
Зачем у вас я на примете?
Не потому ль, что в высшем свете
Теперь являться я должна;
Что я богата и знатна,
Что муж в сраженьях изувечен,
Что нас за то ласкает двор?
Не потому ль, что мой позор
Теперь бы всеми был замечен
И мог бы в обществе принесть
Вам соблазнительную честь?

“Я плачу… если вашей Тани
Вы не забыли до сих пор,
То знайте: колкость вашей брани,
Холодный, строгий разговор,
Когда б в моей лишь было власти,
Я предпочла б обидной страсти
И этим письмам и слезам.
К моим младенческим мечтам
Тогда имели вы хоть жалость,
Хоть уважение к летам…
А нынче! – что к моим ногам
Вас привело? какая малость!
Как с вашим сердцем и умом
Быть чувства мелкого рабом?

“А мне, Онегин, пышность эта,
Постылой жизни мишура,
Мои успехи в вихре света,
Мой модный дом и вечера,
Что в них? Сейчас отдать я рада
Всю эту ветошь маскарада,
Весь этот блеск, и шум, и чад
За полку книг, за дикий сад,
За наше бедное жилище,
За те места, где в первый раз,
Онегин, встретила я вас,
Да за смиренное кладбище,
Где нынче крест и тень ветвей
Над бедной нянею моей…

“А счастье было так возможно,
Так близко!.. Но судьба моя
Уж решена. Неосторожно,
Быть может, поступила я:
Меня с слезами заклинаний
Молила мать; для бедной Тани
Все были жребии равны…
Я вышла замуж. Вы должны,
Я вас прошу, меня оставить;
Я знаю: в вашем сердце есть
И гордость, и прямая честь.
Я вас люблю (к чему лукавить?),
Но я другому отдана;
Я буду век ему верна”.

Она ушла. Стоит Евгений,
Как будто громом поражен.
В какую бурю ощущений
Теперь он сердцем погружен!
Но шпор незапный звон раздался,
И муж Татьянин показался,
И здесь героя моего,
В минуту, злую для него,
Читатель, мы теперь оставим,
Надолго… навсегда… За ним
Довольно мы путем одним
Бродили по свету. Поздравим
Друг друга с берегом. Ура!
Давно б (не правда ли?) пора!

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.