Không đề

Tên anh có nghĩa gì cho em nhỉ?
Nó sẽ tiêu tan như tiếng vọng u sầu
Của con sóng vỗ lên bờ xa thẳm,
Như tiếng đêm mất hút giữa ngàn sâu

Trang lưu niệm tên anh dòng bút ký
Sẽ chỉ là dấu tích chết, vô hồn
Tựa nét viết trên văn bia mộ chí
Nom lạ lùng một ngôn ngữ không quen

Tên anh ư? Từ lâu rồi quên lãng,
Trước đam mê, say đắm mới trong lòng
Tên anh đâu gợi tâm hồn em vương vấn
Ký ức xưa êm dịu, trắng trong

Nhưng một ngày gặp khi phiền muộn
Trong lặng thầm em hãy gọi tên
Và hãy nói: “Với anh còn kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim…”

What’s in my name for you? What good?
It will but die: a wave’s sad sound
On distant sands, splashing aground;
A cry in a benighted wood.

It will leave a dead trace among
these album pages: the design
of someone’s epitaphic line
in some unfathomable tongue.

What’s in it then? Lost to the past
in newer emotions’ insurrection,
upon your soul it will not cast
the tender rays of recollection.

But on a day of hushed regret
pronounce it with a sighing pain,
and tell the cold: “There’s memory yet!
There is one heart where I remain.”

Что в имени тебе моем?
Оно умрет, как шум печальный
Волны, плеснувшей в берег дальний,
Как звук ночной в лесу глухом.
 
Оно на памятном листке
Оставит мертвый след, подобный
Узору надписи надгробной
На непонятном языке.
 
Что в нем? Забытое давно
В волненьях новых и мятежных,
Твоей душе не даст оно
Воспоминаний чистых, нежных.
 
Но в день печали, в тишине,
Произнеси его тоскуя;
Скажи: есть память обо мне,
Есть в мире сердце, где живу я…

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.