Thư gửi mẹ

Con chào mẹ, ơi mẹ già yêu dấu!
Mẹ khoẻ không? Con còn sống, mẹ à
Mong mỗi buổi chiều trên mái nhà ta
Ánh sáng diệu kỳ toả về ấm cúng.

Người ta viết, mẹ âm thầm lo lắng,
Mẹ hoang mang, quá sầu muộn vì con,
Mẹ thường ra đường cái ngóng trông,
Khoác chiếc áo choàng bông cũ rích

Trong nhập nhoạng ánh chiều tà biêng biếc
Mẹ vẫn thường như thấy cảnh tượng sau:
Tửu quán kia đám say rượu đánh nhau
Con ngã xuống vì nhát dao sát thủ.

Mẹ yêu quý, hãy bình tâm, mẹ nhé
Đó chẳng qua lời đàm tiếu, thị phi.
Con mẹ không đến nỗi rượu chè,
Uống mà chết, khi chưa nhìn thấy mẹ.

Con trai mẹ vẫn lành hiền như thế,
Và lòng con chỉ mơ ước một điều
Sao hết nỗi buồn nổi loạn, cô liêu
Để mau sớm trở về nhà đoàn tụ.

Con sẽ về khi cây cành đơm nụ,
Khi vườn nhà hoa điểm trắng ngày xuân.
Chỉ xin mẹ đừng đánh thức con
Vào sáng sớm như tám năm về trước.

Đừng đánh thức những ước mơ không đạt,
Đừng phiền lòng vì những việc chưa xong.
Cuộc đời này con lận đận, long đong
Bao mất mát và nhọc nhằn quá sớm.

Mẹ cũng đừng dạy con cầu nguyện!
Không cần đâu! Quá khứ chẳng vãn hồi.
Duy nhất mẹ nguồn giúp đỡ, niềm vui
Duy nhất mẹ là diệu kỳ ánh sáng.

Vậy, mẹ hãy thôi hoang mang, lo lắng
Xin cũng đừng sầu muộn quá vì con
Mẹ đừng ra đường cái ngóng trông
Khoác chiếc áo choàng bông cũ rích.

A letter to mother

Are you still alive, my dear granny? 
I am alive as well. Hello! Hello! 
May there always be above you, honey, 
The amazing stream of evening glow. 

I’ve been told that hiding your disquiet, 
Worrying  about me a lot, 
You go out  to the roadside every night, 
Wearing your shabby overcoat. 

In the evening  darkness, very often, 
You conceive the same old scene of blood: 
Kind of in a tavern fight  some ruffian 
Plunged a Finnish knife into my heart. 

Now calm down, mom! And don’t be dreary! 
It’s a painful fiction through and through. 
I’m not so bad a drunkard, really, 
As to die without seeing you. 

I’m your tender son  as ever, dear, 
And the only thing I dream of now 
Is to leave this dismal boredom here 
And return to our little house. And how! 

I’ll return in spring without warning 
When the garden blossoms, white as snow. 
Please don’t wake me early in the morning, 
As you did before, eight years ago. 

Don’t disturb my dreams that now have flown, 
Don’t  perturb my vain and futile strife 
For it’s much too early that I’ve known 
Heavy loss and weariness in life. 

Please don’t teach me how to say my prayers! 
There is no way back to what is gone. 
You’re my only joy, support and praise 
And my only flare shining on. 

Please  forget about your pain and fear, 
and don’t  worry  over me a lot 
Don’t go out to the roadside, dear, 
Wearing your shabby overcoat.

Письмо матери

Ты жива еще, моя старушка? 
Жив и я. Привет тебе, привет! 
Пусть струится над твоей избушкой 
Тот вечерний несказанный свет. 

Пишут мне, что ты, тая тревогу, 
Загрустила шибко обо мне, 
Что ты часто xодишь на дорогу 
В старомодном ветxом шушуне. 

И тебе в вечернем синем мраке 
Часто видится одно и то ж: 
Будто кто-то мне в кабацкой драке 
Саданул под сердце финский нож. 

Ничего, родная! Успокойся. 
Это только тягостная бредь. 
Не такой уж горький я пропойца, 
Чтоб, тебя не видя, умереть. 

я по-прежнему такой же нежный 
И мечтаю только лишь о том, 
Чтоб скорее от тоски мятежной 
Воротиться в низенький наш дом. 

я вернусь, когда раскинет ветви 
По-весеннему наш белый сад. 
Только ты меня уж на рассвете 
Не буди, как восемь лет назад. 

Не буди того, что отмечталось, 
Не волнуй того, что не сбылось,- 
Слишком раннюю утрату и усталость 
Испытать мне в жизни привелось. 

И молиться не учи меня. Не надо! 
К старому возврата больше нет. 
Ты одна мне помощь и отрада, 
Ты одна мне несказанный свет. 

Так забудь же про свою тревогу, 
Не грусти так шибко обо мне. 
Не xоди так часто на дорогу 
В старомодном ветxом шушуне.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.