Chiều ngoại ô Mátxcơva

Không nghe thấy dù thanh âm nho nhỏ
Đến sáng mai vạn vật vẫn lặng tờ
Giá bạn biết tôi xiết bao yêu quý
Những buổi chiều như thế, Mátxcơva

Dòng sông chảy mà dường như không chảy
Trăng sáng soi, sông lấp loáng vơi đầy
Tiếng ai hát nghe mà không nghe thấy
Vào những buổi chiều thanh vắng nơi đây

Em thương mến, em nhìn anh là lạ
Và em đang cúi xuống, nghiêng mình?
Thật khó nói, mà không sao nói nổi
Hết nỗi niềm chan chứa trái tim anh.

Kìa, bình minh càng lúc càng sáng rõ
Em thân thương, anh khẩn khoản thiết tha
Xin đừng quên những ngày hè đáng nhớ
Những buổi chiều như thế Mátxcơva !

Phần bình luận tạm thời không hoạt động, độc giả có thể đăng link trên site khác.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.