Gửi Biển

Giã biệt Người, miền thiên nhiên phóng khoáng!
Lần cuối cùng trải rộng trước mắt tôi
Muôn con sóng cuộn tròn xanh lấp loáng
Xoã bọt tung vẻ kiêu hãnh, rạng ngời.

Như anh bạn lằm bằm nhàm chán,
Lời nghẹn ngào giây phút chia phôi,
Tiếng não nề, ồn ào Người gọi
Vang bên tai lần cuối nữa thôi.

Ôi, giới hạn tâm hồn tôi mong muốn!
Biết bao lần thả bộ ven bờ
Trời mù sương, lang thang lặng lẽ,
Lòng vẩn vơ, ngơ ngẩn vương tơ!

Yêu biết mấy tiếng Người đáp lại,
Âm điệu thâm trầm, sâu thẳm ngân vang,
Và những lúc tĩnh lặng chiều êm ái,
Và những khi cuồn cuộn sóng thất thường!

Những con thuyền ngư dân hiền hậu,
Được bảo an bởi tâm trạng của Người,
Lướt dũng mãnh giữa muôn trùng sóng vỗ:
Nhưng khi Người giận, thổi bùng bão tố,
Cả dàn thuyền chìm đắm buông trôi.

Tôi không thể mãi rời xa, chối bỏ
Dải bờ này bất động, cô liêu,
Chúc tụng Người bằng niềm vui hớn hở
Rồi xuôi theo muôn trùng sóng vỗ
Thả hồn thơ lai láng, phiêu diêu.

Người đã gọi… tôi bị như trói buộc,
Tâm hồn lao theo tiếng mê say
Bị cuốn đi trong say đắm ngất ngây.
Nguyện dừng chân nơi này bờ cát.

Hối tiếc gì? Về đâu đích tới
Đường vô tư dẫn bước tự thuở nào?
Một vật của Người nơi hoang vắng
Cũng làm tôi khâm phục xiết bao!

Kia vầng đá, nấm mồ vinh hiển…
Một người mơ giấc ngủ lạnh lùng
Người đó là Na-pô-lê-ông.
Đang chiêm bao những kỳ công quá khứ.

Ông nằm đó giữa muôn trùng vật vã.
Liền sau ông, từ giã cõi đời,
Thiên tài khác bỏ ta về biển cả.
Cũng một người dẫn dắt muôn người.

Ông để lại thế gian vòng nguyệt quế,
Nền tự do than khóc khôn nguôi
Biển hãy ồn ào, hãy trào giông bão
Cả đời ông hát ca ngợi biển khơi.

Hình ảnh biển ở trên ông hiển hiện,
Tâm hồn ông được tạo dựng bởi Người.
Tựa biển – ông mạnh mẽ, thâm trầm, ảm đạm
Tựa biển – ông bất khuất ngời ngời.

Thế giới trống vắng rồi… Giờ xin hỏi:
Tôi mai này biển kéo giạt về đâu?
Số phận con người nơi nơi đều vậy:
Phúc lợi ở đâu bị gác canh ở đấy
Dù với minh quân hay kẻ độc tài.

Thôi giã biệt, biển khơi! Giã biệt
Vẻ đẹp Người trang trọng, kiêu sa
Sẽ còn mãi bên tai văng vẳng
Tiếng rạt rào mỗi tối tự khơi xa.

Dù đi tận thâm sơn, cùng cốc
Tôi mang theo mọi thứ từ Người,
Cả vịnh biển, mỏm đá cao, bóng mát,
Cả lấp lánh chói ngời, cả tiếng sóng trùng khơi.

Nhất Minh dịch

К МОРЮ

Прощай, свободная стихия!
В последний раз передо мной
Ты катишь волны голубые
И блещешь гордою красой.

Как друга ропот заунывный,
Как зов его в прощальный час,
Твой грустный шум, твой шум призывный
Услышал я в последний раз.

Моей души предел желанный!
Как часто по брегам твоим
Бродил я тихий и туманный,
Заветным умыслом томим!

Как я любил твои отзывы,
Глухие звуки, бездны глас,
И тишину в вечерний час,
И своенравные порывы!

Смиренный парус рыбарей,
Твоею прихотью хранимый,
Скользит отважно средь зыбей:
Но ты взыграл, неодолимый,-
И стая тонет кораблей.

Не удалось навек оставить
Мне скучный, неподвижный брег,
Тебя восторгами поздравить
И по хребтам твоим направить
Мой поэтический побег.

Ты ждал, ты звал… я был окован;
Вотще рвалась душа моя:
Могучей страстью очарован,
У берегов остался я.

О чем жалеть? Куда бы ныне
Я путь беспечный устремил?
Один предмет в твоей пустыне
Мою бы душу поразил.

Одна скала, гробница славы…
Там погружались в хладный сон
Воспоминанья величавы:
Там угасал Наполеон.

Там он почил среди мучений.
И вслед за ним, как бури шум,
Другой от нас умчался гений,
Другой властитель наших дум.

Исчез, оплаканный свободой,
Оставя миру свой венец.
Шуми, взволнуйся непогодой:
Он был, о море, твой певец.

Твой образ был на нем означен,
Он духом создан был твоим:
Как ты, могущ, глубок и мрачен,
Как ты, ничем неукротим.

Мир опустел… Теперь куда же
Меня б ты вынес, океан?
Судьба людей повсюду та же:
Где капля блага, там на страже
Уж просвещенье иль тиран.

Прощай же, море! Не забуду
Твоей торжественной красы
И долго, долго слышать буду
Твой гул в вечерние часы.

В леса, в пустыни молчаливы
Перенесу, тобою полн,
Твои скалы, твои заливы,
И блеск, и тень, и говор волн.

Комментирование и размещение ссылок запрещено.

Phần bình luận tạm thời không hoạt động.