Bài viết trong phần ‘Thơ Nga’

Bài ca về tuổi thanh niên sôi động

Thôi thúc lòng ta mối quan tâm đơn giản
Mối quan tâm bình dị bất ngờ
Mong sao Tổ quốc trường tồn bất khuất
Ngoài điều đó ta chẳng âu lo
Tai hoạ này, tai hoạ kia rình rập
Nhưng tình bạn chúng ta chỉ cái chết chia lìa
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi

Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi
Chừng nào chân bước, chừng nào mắt coi
Chừng nào trái tim còn vang nhịp đập
Thì chân ta còn thẳng bước tiến lên.
Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, da diết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi

Và cũng như trong cuộc sống mỗi người
Một ngày kia, bạn gặp, tình yêu đến
Mạnh mẽ xông pha bão giông vượt hết
Tình yêu cùng bạn đi khắp nơi nơi
Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi

Đừng nghĩ mọi chiến công nay đã hết rồi
Đừng nghĩ rằng không còn đâu bão tố
Hãy sẵn sàng đích cao vời, rực rỡ
Một ngày kia ta sẽ đến vinh quang
Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi.

Nhất Minh dịch

Đọc tiếp »

Gửi Biển

Giã biệt Người, miền thiên nhiên phóng khoáng!
Lần cuối cùng trải rộng trước mắt tôi
Muôn con sóng cuộn tròn xanh lấp loáng
Xoã bọt tung vẻ kiêu hãnh, rạng ngời.

Như anh bạn lằm bằm nhàm chán,
Lời nghẹn ngào giây phút chia phôi,
Tiếng não nề, ồn ào Người gọi
Vang bên tai lần cuối nữa thôi.

Ôi, giới hạn tâm hồn tôi mong muốn!
Biết bao lần thả bộ ven bờ
Trời mù sương, lang thang lặng lẽ,
Lòng vẩn vơ, ngơ ngẩn vương tơ!

Yêu biết mấy tiếng Người đáp lại,
Âm điệu thâm trầm, sâu thẳm ngân vang,
Và những lúc tĩnh lặng chiều êm ái,
Và những khi cuồn cuộn sóng thất thường!

Những con thuyền ngư dân hiền hậu,
Được bảo an bởi tâm trạng của Người,
Lướt dũng mãnh giữa muôn trùng sóng vỗ:
Nhưng khi Người giận, thổi bùng bão tố,
Cả dàn thuyền chìm đắm buông trôi.

Tôi không thể mãi rời xa, chối bỏ
Dải bờ này bất động, cô liêu,
Chúc tụng Người bằng niềm vui hớn hở
Rồi xuôi theo muôn trùng sóng vỗ
Thả hồn thơ lai láng, phiêu diêu.

Người đã gọi… tôi bị như trói buộc,
Tâm hồn lao theo tiếng mê say
Bị cuốn đi trong say đắm ngất ngây.
Nguyện dừng chân nơi này bờ cát.

Hối tiếc gì? Về đâu đích tới
Đường vô tư dẫn bước tự thuở nào?
Một vật của Người nơi hoang vắng
Cũng làm tôi khâm phục xiết bao!

Kia vầng đá, nấm mồ vinh hiển…
Một người mơ giấc ngủ lạnh lùng
Người đó là Na-pô-lê-ông.
Đang chiêm bao những kỳ công quá khứ.

Ông nằm đó giữa muôn trùng vật vã.
Liền sau ông, từ giã cõi đời,
Thiên tài khác bỏ ta về biển cả.
Cũng một người dẫn dắt muôn người.

Ông để lại thế gian vòng nguyệt quế,
Nền tự do than khóc khôn nguôi
Biển hãy ồn ào, hãy trào giông bão
Cả đời ông hát ca ngợi biển khơi.

Hình ảnh biển ở trên ông hiển hiện,
Tâm hồn ông được tạo dựng bởi Người.
Tựa biển – ông mạnh mẽ, thâm trầm, ảm đạm
Tựa biển – ông bất khuất ngời ngời.

Thế giới trống vắng rồi… Giờ xin hỏi:
Tôi mai này biển kéo giạt về đâu?
Số phận con người nơi nơi đều vậy:
Phúc lợi ở đâu bị gác canh ở đấy
Dù với minh quân hay kẻ độc tài.

Thôi giã biệt, biển khơi! Giã biệt
Vẻ đẹp Người trang trọng, kiêu sa
Sẽ còn mãi bên tai văng vẳng
Tiếng rạt rào mỗi tối tự khơi xa.

Dù đi tận thâm sơn, cùng cốc
Tôi mang theo mọi thứ từ Người,
Cả vịnh biển, mỏm đá cao, bóng mát,
Cả lấp lánh chói ngời, cả tiếng sóng trùng khơi.

Nhất Minh dịch

Đọc tiếp »

Chiều ngoại ô Mátxcơva

Không nghe thấy dù thanh âm nho nhỏ
Đến sáng mai vạn vật vẫn lặng tờ
Giá bạn biết tôi xiết bao yêu quý
Những buổi chiều như thế, Mátxcơva

Dòng sông chảy mà dường như không chảy
Trăng sáng soi, sông lấp loáng vơi đầy
Tiếng ai hát nghe mà không nghe thấy
Vào những buổi chiều thanh vắng nơi đây

Em thương mến, em nhìn anh là lạ
Và em đang cúi xuống, nghiêng mình?
Thật khó nói, mà không sao nói nổi
Hết nỗi niềm chan chứa trái tim anh.

Kìa, bình minh càng lúc càng sáng rõ
Em thân thương, anh khẩn khoản thiết tha
Xin đừng quên những ngày hè đáng nhớ
Những buổi chiều như thế Mátxcơva !

Anh yêu em hơn Biển cả, Bầu Trời và Lời hát…

Anh yêu em hơn Biển cả, Bầu Trời và Lời hát
Anh yêu em lâu hơn số ngày anh sống trên đời
Em – cho riêng anh ngôi sao xa xôi thầm thì chiếu sáng
Em – con tàu không chìm đắm trong mơ, trên biển sóng hay trong đêm

Anh yêu em lập tức, bất ngờ và tuyệt vọng
Anh thấy em – như người mù được mở mắt rộng ra
Và mắt sáng, ngạc nhiên thấy thế giới diệu kỳ tuyệt tác
Đầy rẫy ngập tràn ngọc lục bảo, ngọc lam

Anh nhớ mãi. Em khẽ mở một ngày kia trang sách
Anh hỏi:”Tuyệt thay băng giá mát trong tim?”
Ánh mắt em nhìn anh bất ngờ, lấp lánh
Tình yêu đang hát cho em yêu bài hát “Anh yêu em”

Đọc tiếp »

Thiếu nữ hát trong ca đoàn trang trọng …

Thiếu nữ hát trong ca đoàn trang trọng
Về những người mỏi mệt chốn tha hương,
Về những ai đã quên niềm vui sướng,
Về những con tàu đi giữa đại dương.

Giọng hát vang nóc nhà thờ chót vót,
Tia hào quang toả rọi xuống vai nàng,
Từ bóng tối ai cũng nghe và thấy,
Váy trắng kia hát trong ánh hào quang.

Ai cũng thấy kìa niềm vui sẽ đến,
Những con tàu đã cập bến bình yên,
Nơi đất khách những con người mỏi mệt
Đã tìm ra một cuộc sống êm đềm.

Giọng hát ngọt ngào, tia hào quang thanh mảnh,
Chốn hoàng cung nơi cao tít đằng kia,
Em bé khóc vì biết điều cơ mật
Rằng không ai còn sống sót trở về.

Đọc tiếp »

Gửi nàng Hy lạp

Nàng sinh ra để làm cho rực lửa
Những hình dung của các thi nhân
Cầm tù họ, khiến vương vấn, bâng khuâng
Bằng lời chào thanh tao, sống động
Bằng ngữ điệu phương Đông lạ lẫm
Bằng long lanh ánh mắt như gương
Bằng chân thon khiêu khích lạ thường…
Nàng sinh ra cho rã rời khoái cảm
Cho đam mê, vui vầy say đắm
Hãy nói xem – khi ca sỹ của Leila
Trong ước mơ thiên đường đã vẽ ra
Một dung nhan tuyệt vời bất biến,
Phải chăng nàng đã được chàng thể hiện,
Thi nhân đầy trìu mến và khổ đau?
Có thể lắm, ở miền xa xôi đó
Dưới bầu trời Hy lạp kia rực rỡ,
Nạn nhân lòng hào hứng dâng trào
Đã gặp nàng, hoặc mơ thấy chiêm bao
Và hình bóng của nàng tha thiết
Đã ẩn trong trái tim chàng da diết?
Hay là nàng bị quyến rũ rồi chăng
Bởi một ai kia tấu thần nhạc say lòng
Tim kiêu hãnh chợt bâng khuâng, run rẩy
Và đầu nàng ngả xuống bờ vai ấy…

Không, không, bạn tôi ơi, tôi không muốn
Nuôi dưỡng mình bằng ngọn lửa ghen tuông.
Đã lâu rồi duyên phận ẩm ương,
Nay đắm say hạnh phúc này, thật mới,
Và lòng tôi, âm thầm buồn, bối rối,
Tôi e rằng: phàm những sự đáng yêu
Thì bên trong chân thật chẳng bao nhiêu.

Đọc tiếp »

Đức Mẹ Đồng Trinh

Tôi không muốn trang trí nơi mình sống
Bằng vô vàn tranh các danh hoạ cổ xưa,
Để khách thăm đầy huyền bí ngẩn ngơ
Nuốt từng lời bình của các nhà thông thái.

Trong góc nhỏ đơn sơ, giữa bộn bề bản thảo
Tôi muốn nhìn ngắm mãi một bức tranh
Nhìn xuống tôi, dường như từ mây xanh
Đức Mẹ đồng trinh và Hài Đồng Cứu Chúa –

Đức Mẹ uy nghi, Cứu Chúa đầy thông tuệ –
Nhìn xuống tôi bằng ánh mắt hiền hoà
Trong hào quang và vinh hiển chói loà,
Dưới cây cọ Si-ôn, bên cạnh không thiên sứ.

Toại nguyện ước mong bấy lâu hằng ấp ủ.
Tạo hoá ban em giáng xuống cõi đời,
Em – Đức Mẹ đồng trinh của lòng tôi,
Kiều diễm rạng ngời, tuyệt vời trong trắng.

Đọc tiếp »

Không đề

Ôi, nước Nga, quê hương tôi yêu quý,
Những nhà dân với ảnh Chúa trên tường …
Không ranh giới, cõi bờ, mênh mông thế –
Chỉ một màu xanh mút mắt thân thương.

Tôi ngắm những cánh đồng Nga trước mắt,
Như một người mộ đạo ghé chơi.
Bên bờ lũy chạy quanh làng lúp xúp
Những cây dương gầy guộc reo vui.

Các nhà thờ đang vào hồi Thánh lễ,
Thơm ngạt ngào táo chín với mật ong.
Ngoài đồng cỏ vọng về vui vẻ
Vũ điệu dân gian nam nữ xoay vòng.

Tôi sẽ chạy theo lối cỏ mòn nhàu nát
Đến mênh mang bát ngát đồng quê,
Vẳng bên tai tiếng cười đùa, ca hát
Thiếu nữ làng đang vui vẻ hội hè.

Nếu nghe tiếng đoàn quân thiên sứ gọi:
“Hãy bỏ nước Nga, lên ở thiên đường!”
Tôi sẽ nói: “Thiên đường không cần tới,
Hãy cho tôi Tổ quốc yêu thương”

Đọc tiếp »

Không đề

Làm thi sỹ có nghĩa là như thế,
Nếu với đời không đổi trắng thay đen,
Chỉ còn cách làm da mình lành sẹo,
Đem nhiệt huyết mình ve vuốt nhân gian.

Làm thi sỹ nghĩa là hát ca phóng khoáng,
Để cho ta được nổi tiếng hơn người.
Chim họa mi chẳng đau lòng khi hót,
Vì hót đi hót lại một bài thôi.

Chim hoàng yến nếu ca bằng thanh âm loài chim khác,
Sẽ nực cười như tiếng xúc xắc reo.
Thế gian này cần lời cho bài hát,
Hát đúng giọng mình, dù như tiếng ếch kêu.

Mô-ha-mét tinh ranh viết Kinh Ko-ran dạy dỗ,
Cấm nhân gian uống rượu mạnh linh đình.
Vì thế thi nhân sẽ không ngừng nghỉ,
Uống rượu vang lúc đi chịu khảo hình

Nếu thi nhân đến gặp nàng thiếu nữ,
Được chàng yêu và thấy bóng diễm kiều,
Đang ân ái, mây mưa cùng người khác,
Chàng sẽ không đâm nát tim yêu.

Nhưng rực cháy lửa ghen tuông dữ dội
Chàng đi về và huýt sáo:”Ôi dào!
Ta sẽ chết như một người lang bạt
Cái kết này mới quen thuộc làm sao!”

8/1925

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (I)

Người xinh đẹp như em anh chưa từng gặp,
Em biết không, anh che giấu nỗi niềm
Mừng cho em mà lòng những tỵ ghen –
Em giống anh tuổi hoa niên quá thể.

Em – vần thơ đồng quê của anh tuyệt mỹ,
Anh yêu em, anh mãi mãi yêu em.
Con bò cái nhà ta hẳn sống êm đềm,
Vẫn cặm cụi nhai nỗi buồn rơm rạ nhỉ?

Em cất tiếng hát lên, sao anh yêu thế,
Hãy chữa lành anh bằng giấc mộng trẻ thơ.
Cây thanh lương trà đã rụng hết lá chưa,
Lá lại tấp đầy dưới cửa sổ mình màu trắng?

Dạo này ngồi quay tơ mẹ hát bài gì hay lắm?
Anh đã bỏ làng đi biền biệt không về,
Anh chỉ biết cơn bão tuyết đỏ chiều quê
Khiến trước sân nhà rải đầy lá rụng.

Anh biết chú chó hoang giấu điều gì trong bụng
Thay những vuốt ve, thay nước mắt nhoè
Khẽ hú từng hồi trông ngóng chúng ta về,
Như nhớ hôn thê của cậu chàng đã chết.

Nói vậy thôi, đừng quay về chuyện trước,
Cũng vì do bất ngờ quá hôm nay,
Như tình yêu, như nỗi buồn, cùng niềm vui,
Chiếc khăn đẹp Riazan của em gửi đến.

13/9/1925

Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (III)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »