Bài viết trong phần ‘Thơ Nga’

Bậc tiên tri

Hồn tôi dằn vặt khát khao

Tôi đi thơ thẩn lạc vào sa nguyên
Đồng u tối bỗng bừng lên
Thiên thần sáu cánh hiện trên ngả đường
Ngón tay như mộng nhẹ nhàng
Thiên thần động đến bàng hoàng mắt tôi
Mắt tôi bỗng mở rạng ngời
Tựa như mắt phượng hoàng soi mấy trùng
Tay tôi vừa chạm tay thần
Bỗng đầy muôn tiếng vang ngân dạt dào
Tôi bỗng hiểu cả trời cao
Hiểu tiên bay bổng ngạt ngào trên non
Hiểu loài thuỷ quái chui luồn
Hiểu công dưới đất cây non nảy chồi
Thiên thần nghiêng xuống hồn tôi
Dứt quăng cái lưỡi lắm lời thị phi
Lưỡi nhiều tội lỗi vứt đi
Giữa đôi môi lạnh tái tê, đặt vào
Tay đang bê bết máu đào
Lưỡi hiền của rắn dồi dào trí khôn
Một gươm thần lại bửa luôn
Ngưc tôi, rút trái tim còn rảy run
Và trong cái ngực chưa hàn
Nhét liền một cục lửa đang cháy hồng
Giữa nơi sa mạc mênh mông
Tôi nằm như cái thây không biết gì
Bỗng trời gọi phán: ” Dậy đi!
Hãy nghe! hỡi bậc tiên tri, hãy nhìn!
Năm châu bốn bể đi liền
Mà đem lời nói đốt tim muôn người!”

Giông tố

Anh có thấy cô nàng xiêm áo trắng
Trên đỉnh cao giữa sóng nước bao la
Anh có thấy cô nàng xiêm áo trắng
Trên đỉnh cao giữa sóng nước bao la
Khi, sủi sục trong mịt mù bão lớn
Biển dâng trào đùa bỡn với bờ xa
Khi những tia chớp lòe bừng chiếu sáng
Phủ lên nàng đỏ rực ánh hào quang
Và khi gió thổi vào nàng điên loạn
Làm cuộn bay phấp phới chiếc khăn nàng?
Ôi, biển cả trong mịt mờ bão tố
Và trời mây muôn ánh chớp đẹp sao?
Nhưng tin tôi: cô nàng trên mỏm đá
Đẹp hơn nhiều sóng, bão với trời cao.
Đọc tiếp »

Tiếng vọng

Có tiếng thú gầm trong rừng thẳm
Tiếng tù và, tiếng sấm rền vang.

Hay bên đồi tiếng hát của một nàng
Sau mỗi âm thanh náo động
Là trong bầu không gian trống rỗng
Ngươi đều sinh ra một tiếng vang

Người lắng nghe tiếng sấm rền dậy đất,
Tiếng sóng gầm tiếng thét bão dông,
Tiếng gọi nhau của lũ mục đồng
Mỗi tiếng ngươi đều đáp trả
Riêng tiếng ngươi không ai buồn vọng cả…
Số phận người cũng thế hỡi thi nhân.
Đọc tiếp »

Chết ở đâu?

Dẫu lang thang dọc phố phường ồn ã
Hay vào thánh đường rộn rã người chen
Hay ngồi giữa đám đông cuồng nhiệt thanh niên
Tôi chìm đắm trong vẩn vơ mơ mộng.

Tôi vẫn nói: tháng ngày phi mau chóng
Và bao người ta đang thấy nơi đây
Là bấy nhiêu người thiên cổ mai ngày –
Với ai đó phút cuối cùng sắp điểm.

Khi ngắm cây sồi già đơn chiếc,
Tôi nghĩ suy: đây trưởng lão rừng xanh,
Sẽ sống vượt đời ta lãng quên nhanh,
Như từng vượt ông bà ta trước đó.
Đọc tiếp »

Chiều đông

Đầy trời bão nổi sa mù
Xoáy sâu từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ

Đầy trời bão nổi sa mù
Xoáy sâu từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ
Lúc trên mái nhà cổ sơ
Lay lắt tầng tranh than thở
Lúc đập gấp vào cửa sổ
Như người khách chậm đường xa.

Nỗi buồn tăm tối bao la
Phủ kín căn nhà dột nát,
U già ơi sao héo hắt,
Sao u chẳng nói lên lời ?
Hay than thở ngoài trời
Day dứt làm u mệt lả ?
Hay guồng sợi quay rời rã
Rì rầm ru u ngủ quên?
Đọc tiếp »

Ônêghin gặp Tachiana lần cuối

(Trích tiểu thuyết thơ Épghêni Ônêghin)

“Ônêghin, ngày ấy tôi tươi trẻ
Duyên dáng hơn có lẽ một đôi bề
Tôi yêu ông tình nồng nàn như thế
Tôi được gì? – sự nghiêm khắc, khắt khe
Điều duy nhất trái tim ông biểu lộ
Đối với ông không có gì mới mẻ
Tình đơn sơ một thiếu nữ nhu mì
Ôi, Lạy Chúa, huyết mạch tôi đông quánh
Nhớ mắt ông nhìn lạnh lẽo khinh khi
Cùng bài thuyết giáo hùng hồn…Tuy vậy
Tôi không hề buộc tội ông chuyện ấy
Trong phút giây đáng sợ vô vàn
Ông đã hành động đúng với tôi
Tâm hồn tôi cảm tạ khôn nguôi…

“Nhớ khi xưa, nơi làng quê hoang vắng
Xa đô hội phồn hoa, ồn ã tháng ngày
Tôi đâu được chút tình ông sâu lắng
Sao bây giờ ông theo đuổi đắm say?
Sao tôi lọt vào mắt xanh ông được?
Phải chăng giờ tôi phong lưu, đài các
Tôi sang giàu, nức tiếng nơi nơi
Phu quân lập nhiều võ công trận mạc
Nên triều đình ân sủng không thôi?
Vì lẽ đó chuố c nhục tôi ông được
Bao nhiêu người hay biết gần xa?
Giới thượng lưu trầm trồ tấm tắc
Danh tiếng đồn kẻ chinh phục tài ba?
Đọc tiếp »

Thư Ônêghin gửi Tachiana

(Trích tiểu thuyết thơ Épghêni Ônêghin)

Năm xưa nàng tỏ tình chàng từ chối. Nay, năm tháng qua mau, chàng quay lại kinh thành Moskva hoa lệ, gặp lại cô bé Tania năm nào giờ đây đã trở thành Bá tước Phu nhân xinh đẹp, đài các. Trong chàng bỗng nảy sinh ái tình thầm kín, cháy bỏng. Tình cảm đầy rẫy trong trái tim yêu khiến chàng quyết định viết thư tỏ tình cùng nàng…

Tôi thấy trước: bí mật này được tỏ
Sẽ khiến cô bị xúc phạm thế nào
Trong ánh mắt kiêu sa sẽ chứa
Sự khinh hờn, cay đắng xiết bao!
Tôi muốn gì? ở đâu mục đích
Bày trước cô bao sâu kín nỗi lòng?
Cũng có thể tôi đang gây nguyên cớ
Cho trận cười nghiệt ngã, hư không!

Thật ngẫu nhiên tôi gặp cô ngày ấy,
Thấy trong cô thoáng nét dịu hiền
Tôi không dám tin những gì mắt thấy
Cố nén ghìm những xúc cảm thân quen;
Tự do riêng tẻ buồn, nhàm chán
Tôi cũng không muốn bị mất đi.
Thêm tai hoạ Lensky ngã xuống…
Cũng góp phần gây nên sự chia ly…
Tôi bắt trái tim xa tất cả
Những gì tim từng trìu mến nên thơ
Với xung quanh tôi hoàn toàn xa lạ
Ngỡ thay hạnh phúc bằng tĩnh tại, tự do.
Hỡi Trời! Tôi đã nhầm, ê chề cay đắng!
Đọc tiếp »

Thư Tachiana gửi Ônêghin

(Trích tiểu thuyết thơ Épghêni Ônêghin)

Nước Nga đầu thế kỷ 19. Một cô gái 16 tuổi gửi bức thư tỏ tình cùng một chàng trai quý tộc, tựa như nàng Kiều “xăm xăm rẽ lối vườn khuya một mình” trong truyện Kiều của cụ Nguyễn Tiên Điền nhà ta vậy!

Em viết gửi ông – còn gì hơn nữa?
Những lời em có thể giãi bày?
Tận đáy lòng em biết từ nay
Ông có thể xem thường em lắm lắm
Nhưng nếu ông giữ chút lòng trắc ẩn
Trước phận em hạnh phút vốn hẹp hòi
Có lẽ nào ông nỡ chia phôi.
Mới thoạt đầu em định tâm nén lặng
Hãy tin em: nỗi xấu hổ, ngượng ngùng
Không đời nào em lại thốt cùng ông
Ông đâu biết em trông chờ khắc khoải
Dù hiếm hoi, tuần một lần ông tới
Để thấy ông một thoáng chút nơi làng
Để tai này nghe giọng nói âm vang
Thố t với ông đôi lời, và sau đó
Ngày lẫn đêm đến lần sau gặp gỡ
Chỉ bâng khuâng, vương vấn một điều
Nhưng nghe nói ông vốn người trầ m mặc
Chốn thôn quê hiu quạnh dễ u sầu
Còn chúng em …nào có gì đặ c sắc
Dẫu chân thành mừng đón trước sau
Đọc tiếp »

Lời tự thú

Gửi Alesandra Ivanovna Oxipova
Tôi yêu em – dù hoá dạị, hoá điên,

Dù đau khổ, bẽ bàng, không hy vọng,
Tôi sẵn lòng quỳ nhận dưới chân em
Điều bất hạnh, nỗi dại khờ, cay đắng.
Không còn hợp với tuổi đời, danh tiếng,
Đến lúc tôi cần biết sống khôn hơn.
Nhưng tôi hiểu qua rất nhiều triệu chứng,
Trái tim tôi đang mắc bệnh ái tình:
Khi vắng em- tôi mệt mỏi, chán chường,
Khi em đến – lại buồn, tôi chịu đựng,
Không nén nổi – muốn thốt lời ngẫu hứng
Thiên thần ơi, ôi biết mấy yêu thương!
Khi tôi nghe bên phòng khách, cách tường,
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhè nhẹ,
Và giọng nói ngây thơ, trong trẻo thế,
Bỗng thấy mình như mất cả trí khôn.
Khi em cười, tôi rạng rỡ tâm hồn,
Đọc tiếp »

Nàng tiên cá

Có một thầy tu rất lâu rồi
Ở ẩn một mình bên hồ nước
Khắc khổ tu hành tháng ngày trôi
Cầu nguyện, ăn chay, bỏ việc đời.
Thầy tu toan lo chuyện hậu sự
Tự tay đào sẵn mộ một ngôi.
Mong sớm được về bên cạnh Chúa
Cái chết thiêng liêng thoả lòng người.

Một lần mùa hè bên bậu cửa
Trong lều xiêu vẹo vị chân tu
Mang lòng thành kính cầu nguyện Chúa
Rừng sồi lặng ngắt, đêm mịt mù
Mặt hồ lãng đãng màn sương phủ
Trăng vàng lấp loá trong đám mây
Lặng lẽ vòm trời trăng đi dạo
Thày tu ngồi ngắm nước vơi đầy

Thầy nhìn, bỗng lòng đâm hoảng sợ
Không còn tin nổi cả mắt mình..
Thầy thấy mặ t h ồ lao xao sóng
Thoắt đâu thiếu nữ bỗng hiện hình.
Nhẹ nhàng như bóng đêm sơn cước
Trắng như tuyết trắng phủ trên đồi
Mình trần nàng bước lên mặt nước
Bờ hồ lặng lẽ nàng tiên ngồi
Đọc tiếp »