Bài viết trong phần ‘Thơ Nga’

Lá bùa

Bản dịch 1: Thúy Toàn

Nơi biển cả đêm ngày rào rạt
Vỗ sóng vào ghề nh đá hoang vu,
Nơi vầng trăng toả soi ấm áp
Trong bóng đêm yên ả lặng lờ
Nơi chúa Môn miệt mài phòng cấm
Ngày đêm cùng cung nữ nô đùa
Một thiếu nữ ôm tôi âu yếm,
Trao cho tôi giữ một lá bùa!

Âu yếm tôi và nàng căn dặn:
“Lá bùa này giữ kỹ nghe anh:
Trong bùa có sức thần màu nhiệm
Đó lòng em trao gửi mối tình!
Lá bùa em, hỡi anh yêu quý,
Không cứu anh thoát bệnh tật, hiểm nguy.
Giữa cuồng phong, giữa cơn bão tố,
Lá bùa em không giúp được gì!
Lá bùa này của em không thể
Tặng cho anh châu báu phương Đông
Cũng không thể bắt người theo đạo
Phải vì anh ngoan ngoãn phục tùng
Cũng không thể đưa anh yêu quý
Từ xứ sầu trở lại quê hương
Từ miền Nam trở về phương Bắc
Về trong lòng bạn cũ mến thương.
Đọc tiếp »

Người đẹp ơi, đừng hát bên anh nữa

Người đẹp ơi, đừng hát bên anh nữa
Những khúc ca buồn bã Gru-zi-a
Chúng day dứt lòng anh tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và một bến bờ xa

Ôi! Lời ca của em nghiệt ngã
Chúng khiến anh tưởng nhớ âm thầm
Dưới trăng đêm, thảo nguyên hoang dã
Bóng hình ai tội nghiệp, xa xăm

Cô gái ấy thân thương, đau khổ
Khi gặp em anh đã nguôi quên
Nhưng em hát, trước anh hiện rõ
Bóng dáng xưa, day dứt nỗi niềm.

Người đẹp ơi, đừng hát bên anh nữa
Những khúc ca buồn bã Gru-zi-a
Chúng day dứt lòng anh tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và một bến bờ xa.

Chiếc xe đời

Trên xe dù có nặng
Vó ngựa vẫn băng băng
Thời gian tóc hoa râm
Tay cương ngồi chễm chệ

Sáng ra lên xe ngồi;
Đời xông pha bươn bả,
Khinh nhác lười, nhàn nhã,
Hò vang: mau đi thôi!

Đến trưa chí nhụt rồi,
Thấy rãnh hào lòng nản
Nhìn núi đồi đâm hoảng:
– Đồ ngu, chầm chậm thôi!

Chiều đã dần dần quen;
Tà tà đến quán trọ,
Mặc cho bánh xe lăn,-
Thời gian xua vó ngựa
Đọc tiếp »

Ngài và anh, cô và em

Nàng buột miệng đổi tiếng ngài trống rỗng
Thành tiếng anh thân thiết, đậm đà
Và gợi lên trong lòng đang say đắm
Bao ước mơ tràn hạnh phúc reo ca

Trước mắt nàng tôi trầm ngâm đứng lặng
Không thể nào rời ánh mắt khỏi nàng
Và tôi nói: thưa cô, cô đẹp lắm!
Mà thâm tâm: anh quá đỗi yêu em!
Đọc tiếp »

Bông hoa nhỏ

Tôi chợt thấy bị lãng quên trong sách
Một bông hoa khô héo, chẳng mùi hương
Cả hồn tôi bỗng rạt rào cảm xúc
Nỗi mộng mơ kỳ ảo, khác thường

Nở ở đâu? Bao giờ? Xuân nào nhỉ?
Nở lâu không? Ai đã hái hoa này?
Bàn tay đó của người quen hay lạ
Đặt hoa vào nơi trang sách vì sao?

Để ghi nhớ cuộ c hẹn hò âu yếm?
Phút nao lòng ly biệt, chia tay?
Hay kỷ niệm lần một mình thả bước,
Nơi yên tĩnh cánh đồng, dưới bóng mát rừng cây?

Và người ấy hiện còn đang vui sống?
Và phút này yên ấm nơi nao?
Hay cũng đã như hoa này úa, rụng
Không ai hay nguồn gốc ra sao?
Đọc tiếp »

Em từ giã dải bờ đất khách

Em từ giã dải bờ đất khách
Để trở về chốn cũ xa xôi;
Trong giây phút buồn đau nhớ mãi
Trước mặt em anh để mặc lệ rơi.
Hai bàn tay củ a anh lạnh giá
Cố giữ em chẳng muốn để em đi
Anh thổn thức: xin em đừng vộivã
Cắt phút giây đau đớn biệt ly.

Nhưng làn môi của em vội rứt
Bỏ cái hôn đau khổ xót xa;
Em gọi tôi về miền đất khác
Bỏ quê hương đầy ải mị t mờ
Em thủ thỉ: ngày mai gặp lại
Dưới bầu trời muôn thuở ngát xanh
Dưới bóng cây ô-liu mát rượi
Ta sẽ hôn nhau lại, hỡi anh!

Nhưng chao ôi, nơi có đầy nắng chói
Vòm trời cao muôn thuở ngát xanh ,
Nơi trên nước ô-liu ngả bóng
Em đã yên giấc ngủ ngàn năm.
Và nhan sắc, nỗi niềm đau khổ
Mất đi rồi dưới nắp áo quan
Cùng với cả chiếc hôn hội ngộ..
Nhưng anh chờ, còn nợ đó, hỡi em!
Đọc tiếp »

Tên anh còn nghĩa gì với em?

Còn lại gì cho em trong tên gọi
Sẽ chết đi như tiếng dội buồn thương
Của ngọn sóng vỗ bờ xa mòn mỏi
Như rừng sâu tiếng vọng giữa đêm trường.

Cái tên anh trong những dòng lưu bút
Để lại cho em dấu chết, tựa như
Lời ai điếu giữa những viền hoạ tiết
Mà lời văn nghe u ẩn, mịt mù.

Cái tên anh đã từ lâu quên lãng
Trong những cơn xúc động mới cuồng điên
Chẳng hề gợi trong hồn em một thoáng
Hoài niệm xưa bao tha thiết êm đềm.

Nhưng nếu gặp ngày âm thầm đau đớn
Phút u buồn xin em hãy gọi tên
Và hãy nói: vẫn còn đây kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim.
Đọc tiếp »

Tôi yêu em…

Bài thơ tình nổi tiếng nhất của Pushkin gây tranh cãi nhất ở câu cuối: “Cầu cho em được người khác yêu như anh đã yêu em”

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
Đọc tiếp »

Con đường mùa đông

Bài thơ đưa chúng ta về với nước Nga xưa với con đường mùa đông heo hút dưới ánh trăng mờ ảo

Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn dải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn giăng xa

Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã lao đi,
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê.

Khúc ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu
Như niềm vui mừng khôn xiết
Như nỗi buồn nặng đìu hiu
Đọc tiếp »

Chiếc khăn san màu đen

Bài thơ nói lên tâm trạng nuối tiếc, đau khổ của một người đã “giận quá mất khôn”, giết chết người tình Hy lạp khi thấy nàng phản bội với một gã Ác-mê-ni

Lòng đau xé tưởng như điên như dại,
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san.

Ngày còn trai trẻ sống lang bang,
Yêu nồng thắm một cô nàng Hylạp.

Cô gái đẹp cũng yêu tôi tha thiết,
Không lâu sau tôi gặp phận rủi ro.

Một ngày kia họp bè bạn gần xa;
Tên Do thái ở đâu cũng mò đến.

“Ngài cùng bạn đang say sưa chè chén”
Hắn rỉ tai: “Con Hylạp phản rồi”

Tôi thưởng tiền rồi tống hắn đi ngay ,
Và cho gọi tên người nhà tin cẩn.
Đọc tiếp »