Bài viết trong phần ‘Thơ Việt Nam’

Mùa Thu

Nắng vàng buông nhẹ dòng sông vắng
Muôn lá, muôn cây chớm sắc vàng
Bầu trời, sông nước nhoè lấp loáng,
Nhạc lòng rộn rã khúc thu sang.
Ai đem vàng rải mùa thu nhỉ?
Khơi gợi trong ta cảm xúc về,
Xao xuyến, bâng khuâng, nhiều cảm nghĩ
Rộn ràng, say đắm, lắm đam mê!
Thu cứ xốn xang lòng lữ khách,
Quên bẵng gió đông sắp ùa về
Cây lá mấy hôm rồi trơ trốc,
Bốn bề lạnh lẽo tựa sơn khê.
Mùa thu lộng lẫy muôn hình hoạ,
Chấm phá không gian những sắc màu
Sông nước, trời mây cùng hoa lá
Đậm đà, rộn rã, toả thương yêu!

Thì thầm tiếng xuân

Đã nghe sự vật chuyển vần
Đất trời nao nức mỗi lần Xuân sang
Muôn hoa hương toả nồng nàn
Đào hồng sắc thắm . Mai vàng lung linh
Giọt xuân trên lá mát lành
Như trao ân ái như dành yêu thương
Mận , mơ nở trắng bản mường
Cúc vàng, vàng cả nẻo đường quê ta

Như là trời đất giao hoà
Trào dâng sức sống đậm đà sắc Xuân
Thác tung bọt nước trắng ngần
Mặt hồ mấy cặp sâm cầm đắm say
Lưng trời cánh én lượn bay
Chồi non , ứa nhựa căng đầy thân cây
Nghe hồn rạo rực ngất ngây
Chén Xuân mới nhấp đã say la đà

Thương người lính đảo trùng xa
Hoa san hô – nhớ quê nhà – hoa xuân
Canh nơi trời , biển rất gần
Đã nghe trong sóng thì thầm tiếng Xuân!

Ghen với không đâu

Em lại về thành phố của anh
Hoa sữa cuối mùa còn nồng nàn như lửa
Hoa gợi nhớ, trời ơi đừng gợi nhớ
Em muốn quên anh có một thời!
Một thời sóng nước Hồ Tây lung linh
Mắt ai long lanh như sương trời biếc cỏ
Hoa tháng năm không vì em thắp lửa
Gió tháng mười cồn nỗi nhớ về em
Những góc phố xưa đã trả về đêm
Trả về lãng quên những hẹn hò một thủa
Em qua nơi này lòng ồn ào như thể
Anh bây giờ vẫn anh của ngày xưa…
Rồi lại buồn lại ghen với cơn mưa
Những đôi lứa dập dìu, những chiều êm êm đợi
Hương hoa sữa bên đường cứ gợi
Một mối tình trong trẻo trước hoàng hôn.

Thu 1995

Đừng mang theo hình em

Anh đi xa
Đòi mang theo một tấm hình em cho đỡ nhớ
Cái chấm nhỏ màu nâu trên làn môi hé mở
Đủ dịu lòng cơn khát lúc xa nhau

Nhưng em chẳng muốn thế đâu
Đừng bao giờ nguôi khát
Đừng bao giờ phai nhạt
Tình yêu ơi, xin cứ để cồn cào!

Dù anh đang ở tận nơi nào
Nhắm mắt lại là có em bên cạnh
Phút tưởng tượng dập dồn cảm xúc
Cái chấm nhỏ mầu nâu trong tột cùng hạnh phúc
Thành nhuỵ nụ hôn trong mơ…

Đừng bao giờ
Đừng bao giờ
tìm cách đỡ yêu em.

Nguồn: Báo Văn nghệ số 25 ngày 24/06/1995

Làng tôi

Làng tôi nơi xa xôi
Có đồng ruộng chiêm mùa nước nổi
Những ngõ thôn mưa về thường lầy lội
Phù sa sông lẫn dấu chân trâu.
Mùa hạ chang chang nắng khét da đầu
Trẻ con lau nhau củ khoai củ lạc
Bà tôi mặc áo nhuộm nâu, quần ống lệch
Suốt bốn mùa đội mãi một vành khăn

Làng tôi những năm mất mùa thiếu ăn
Tiếng chào vẫn cao hơn mâm cỗ.
Cha tôi cho tôi xa làng ở trọ
“Bụng chữ hũ vàng quý lắm con ơi”.
Mẹ tôi khóc thương con
Thương chính mẹ không có ai đỡ đần công việc
Những việc không tên mà tuổi xanh mẹ hết.
Đọc tiếp »

Không có số được vàng

Suốt cuộc đời tôi tìm kiếm tình yêu
Như người ta tìm vàng đãi cát
Chân tôi bước khắp ngả đường sa mạc
Hết ngày dài lại đêm thâu

Nhát tôi đào hoáy thành vực sâu
Cát moi lên ngỡ đắp thành trái núi
Tôi như con sò cắm sâu vào lòng suối
Như con sên bám chặt lá cây rừng.

Tôi chưa gặt được niềm vui đầu tiên
Nên chẳng nhận ra cay đắng sau cùng
Quên mất lời dạy xưa,
Mẹ tôi kể lại rằng:
Người đào vàng phải có số được vàng
Đến ngày được vàng
Nắm đất sét cũng hóa ra vàng thỏi.

Tôi trong chuyện tình yêu
Như người không có số đựợc vàng
Dẫu gặp vàng,
Cầm được vàng
Vàng cũng thành đất sỏi!

Nguồn: Đoàn Thị Lam Luyến – 36 bài thơ, NXB Lao Động, 2007

Gửi tình yêu

Nếu ta gửi tình yêu
Vào một nơi chân thật
Thì tình yêu của ta
Sẽ thành hương thành mật

Gửi tình yêu vào đất
Được hoa trái đầy cành
Gửi lên trời cao rộng
Sẽ được ngọn gió xanh

Ta trao cả cho anh
Một tình yêu cháy bỏng
Như một cánh buồm xinh
Hiến mình cho biển rộng

Ta đã gửi cho anh
Một con tim dào dạt
Và anh trả cho ta
Nỗi buồn đau tan nát!

Ta muốn ôm cả đất
Ta muốn ôm cả trời
Mà sao không yêu trọn
Trái tim một con người?

Trích từ tập thơ “Đoàn Thị Lam Luyến 36 bài thơ”, NXB Lao động, 2007

Anh là bão táp đời em

Sao anh không là gió mát?
vỗ về giấc ngủ em
Sao anh không là nắng dịu êm?
sưởi ấm lòng em lạnh giá
Sao anh không là biển cả?
cho em căng nhẹ cánh buồm
Sao anh không là bình minh?
nhuộm thắm chân trời mơ ước

Mà anh lại là bão táp
thổi bùng cơn lốc
đời em.
Cơn lốc xoáy tròn
cơn lốc cuồng điên
để em vật vờ
giữa cơn lốc xoáy
và em nhận ra
Tình yêu.

Tim con gái

Tim con gái, trái tim con gái
Chưa biết yêu đã biết thở dài
Thương cây, thương cỏ, thương trời mây
Thương cả phút giây lãng đãng này.

Tim con gái, trái tim ngần ngại
Chẳng đủ tin để gánh phong trần
Thương yêu chút đã dừng chân lại
Kẻo xa xôi lại bảo “không gần”

Khi đã yêu, trái tim chịu tội
Biết rằng sầu sẽ úa bờ môi
Ngày lại tháng tim yêu hằng đợi
Một bóng hình vẫn mãi xa xôi

Tim con gái chẳng làm tượng đá
Đá vô tri sống chết mặc ai
Tim con gái hóa thành cây lá
Cùng đất trời xanh thắm miệt mài.

(10-8-1997)

Với triệu con người

Giữa chợ búa, bến tàu, trong mỏ tối
giữa xóm chài và làng dệt vải
tình yêu ta ở trong thư các bác đưa thư
trong quầy hàng dầu hoả ở ngã tư
trên bảng giờ tàu, trên mặt đe sáng chói
trên nhãn vở học trò, con dao rọc giấy
trên mỗi thanh ray nóng bỏng ngoài ga
mũi kim khâu áo, tấm vải che mưa
giữa bụi cỏ tầm thường, ngọn cây rực rỡ
mái chèo, cây đàn, bao diêm nhóm lửa
trên bếp củi hồng, trên đỉnh cột buồm xanh…

đêm ta nghe ngọn gió mênh mông
thổi hơi ấm từ rừng sâu đang thở
suối trong đất như sữa nằm trong vú
bầy chim bay soải cánh nhịp nhàng
sườn nhấp nhô trần trụi của biển lam
bến cảng rộng cho con tàu trở lại
gió mù mịt những bức tường bốc khói
Đọc tiếp »