Bài viết trong phần ‘Thơ Việt Nam’

Một thành phố khác một bờ bến khác

Một thành phố khác một bờ bến khác
Con thuyền trên sóng mạnh chồm lên
Những quả chuông thuỷ tinh
Ngân vang trong ánh sáng
Bàn chân dẫm lên một vùng đất khác
Những cánh đồng vụt mở bao la.

Chim én bay trên nóc nhà xa
Sau cuộc đời này một cuộc đời mới nữa
Nơi không có lo âu buồn khổ
Con người được nghỉ ngơi ở giữa con người
Anh đưa em đi hết ánh trăng này
Một dòng sông khác một vầng trăng khác
Một bài ca rì rầm trên cỏ mát
Một nụ cười mới gặp đã thân yêu
Hay chỉ giấc mơ của những buổi chiều
Chiến tranh, khổ nghèo, cái chết
Vượt lên những vách tường chật hẹp
Một chân trời xanh biếc lúc hoàng hôn ?
Đọc tiếp »

Nơi ấy

Ở nơi ấy có một đồi mua tím
Có con đường đất mịn mát chân đi
Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín
Có người em bé nhỏ ngóng ta về.

Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ
Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu
Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ
Ngọn gió chiều, hoa sở trắng như mưa.

Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ
Xuyên qua rừng, ngập ướt cả bờ lau
Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa
Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu.
Đọc tiếp »

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.
Đọc tiếp »

Tự hát

Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin
Đọc tiếp »

Có một thời như thế

Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.

Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau.

Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh
Đọc tiếp »

Ngày về

(Tặng Năm)

Anh trở lại tìm em
Sau những tháng năm dài,
Những khát vọng, đam mê
Những lỡ lầm, nghiệt ngã…

Anh đã đánh mất em
Như đôi tay nghiêng cơn mưa rào mùa hạ
Để ngày về chưa gặp mặt, lại chia ly…

Anh chưa kịp trao em
Sự ngọt ngào của tình yêu như những bông hồng vương giọt sương buổi sớm.
Chưa kịp tặng em những ngôi sao chỉ một tầm tay với,
Cả thế giới này cũng chật chội trong tim…

Ngày trở về, em đã đi xa
Không một cái nhìn, không một lời giã biệt
Chỉ tình yêu chìm trong đôi mắt biếc,

Gửi trao anh.
Đôi bờ âm dương là khoảng cách mong manh
Em như cơn gió mùa thu thổi tung những cánh hoa đồng nội,
Nâng bước chân anh trên những nẻo đường
Như hát ru anh về lòng chung thủy,
Và hơi ấm mối tình đầu còn mãi mãi trong nhau!

Anh sẽ nâng niu tuổi thơ yêu dấu
Con đường đến trường dài theo một dòng sông,
Vạt áo trắng đi qua… để lòng sao nhớ mãi
Giọt nắng vàng loang giữa hư không.

Một thoáng Paris

Tôi đến Paris một chiều đầy nắng
Những cây cầu xưa soi bóng sông Seine
Những ngả đường hướng về tháp Eiffel
Giọng nói du dương, ánh mắt cười mê đắm.

Thấp thoáng quanh đây một tà áo trắng
Mái tóc vàng bay gửi gió chút hương say
Gót chân mềm bước thầm trên phố nhỏ
Một quầng mây rực đỏ phía chân trời.

Tôi bước đi giữa thân thiện dòng người
Những sắc tộc nơi này chẳng hề khoảng cách
Để hiểu nhau chỉ nhìn vào đôi mắt
Là mỉm cười chia xẻ nhịp tin yêu.
Đọc tiếp »

Các anh tôi

Hồi ấy các anh đi
Tôi còn bé lắm,
Thấy mẹ ngồi bên bếp khóc chiều mưa
Sắc quân phục xanh nhòa vào hướng núi
Gió hắt se lòng
Đất nước chiến tranh.

Nhà tôi có hai người anh
Học dở phổ thông
Mới ồn ào lứa tuổi
Con gái, con trai gánh gồng như gió thổi
Vùng quê hiền như lá lúa, cánh cò bay
Chuông nhà thờ ngân xa để khói bếp chiều say

Dòng sông Đáy lững lờ trôi về biển…
Rồi tất cả lên đường
Không hẹn ngày trở lại
Phút lặng nhìn, chưa biết nắm bàn tay
Những cô gái thẹn thùng vin áo mẹ
Đọc tiếp »

Ngược hướng dòng người

Chúng con đi giữa hai triền núi đá
Mặt trận gần đây,
Nghe một tiếng chim rừng cũng lạ
Còn biết bao miền đất chưa quen,
Rất dịu hiền và rất đỗi uy nghiêm.
Chúng con đi bằng tàu, bằng xe,
Đi bằng đôi chân trần tuổi trẻ,
Đi bằng ngày, bằng đêm,
Bằng tiếng súng giữa chiến trường gào xé.
Hành quân,
Còn rút quay dép vội vàng
Khẩu súng đòi lên chốt đồi góp lửa
Bỗng sững sờ gặp ga xép vùng cao …

Chúng con đi ngược hướng dòng người
Những bà mẹ, những đứa em, những đống đồ vương vãi…
Đoàn tàu về xuôi giật mình sợ hãi
Đọc tiếp »

Nụ hôn mùa thu

Cơn gió chiều đưa tôi đến mùa thu
Không gian nhuộm sắc vàng thảm lá
Con chim bay quên giã từ mùa hạ
Mây lãng đãng mơ hồ, gợi nỗi nhớ về em.

Thấy thèm nghe một bài hát dịu êm
Tiếng sóng biển vỗ một thời con gái
Tháng năm đi chẳng bao giờ trở lại
Và mùa thu theo lá rụng bên thềm.

Biết bao giờ anh mới lại cùng em
Đi giữa trời thu ngập tràn mưa lá
Nhịp tim đập suốt cuộc đời vất vả
Vẫn nồng nàn, những nuối tiếc đi qua…

Từng thầm mơ một cuộc sống đầy hoa
Bên song cửa đẫm mùi hương quả ngọt
Trên làn môi đọng mãi lời câu hát
Nụ hôn vàng giấu giữa một chiều thu.