Bài viết trong phần ‘Thơ Việt Nam’

Chỉ tình yêu còn lại

Chỉ tình yêu còn lại với tháng năm
Sau thăng giáng những bổng trầm, dâu bể
Những gánh nhọc nhằn trên nẻo đường trần thế
Mái tóc đổi màu tìm một thoáng bình yên.

Chỉ còn tình yêu ôm trọn con tim
Dòng sữa mẹ ngọt lời ru thuở nhỏ
Cha dắt con đi qua từng trang truyện cổ
Học làm người, hiểu thiện ác, niềm tin.

Chỉ còn tình yêu và nỗi nhớ không tên
Tiếng chim hót gọi mùa bên cửa sổ
Một dòng sông bên bồi, bên lở
Một con đò vẫy gọi tuổi thơ đi.
Đọc tiếp »

Mùa xuân trong mắt anh

Nhìn sâu vào mắt anh
Thấy mùa xuân đang tới
Dường như em lạc lối
Giữa bầu trời bao la

Ơi cái nhìn thiết tha
Có dòng sông đang chảy
Có ngôi sao bùng cháy
Có buổi chiều hoàng hôn

Có một vầng trăng buồn
Lả lơi trong sương toả
Có bông hoa vội nở
Giữa hương ngàn cỏ cây
Đọc tiếp »

Bài thơ tình ở Hàng Châu

Anh xa nước nên yêu thêm nước
Anh xa em càng nhớ thêm em
Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn trong gió trong mây
Một ít vui trên môi người thiếu nữ…

Anh đã đến những nơi lịch sử
Đường Tô Đông Pha làm phú
Đường Bạch Cư Dị đề thơ
Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu

Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu
Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
Có hai ta cùng tựa bên cầu
Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa.
Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa
Làn nước qua, ánh mắt ai đưa
Cơn gió đến bàn tay em vẫy
Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy
Có núi sông và có trăng sao
Có giận hờn và có chiêm bao
Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
Nói sao hết em ơi bao kỷ niệm…
Đọc tiếp »

Cánh buồm

Kính gửi nhà thơ vĩ đại M.Iu.Lermontov

Cánh buồm xưa đi một vòng quả đất
Lại trở về, đơn độc, lẻ loi
Buồm tơi tả nỗi đau chia cắt
Sóng điệp trùng hoài niệm xa xôi

Cánh buồm đã rời giông bão
Quay đầu cập bến bình yên
Sao cột kèo rên lên lời ảo não
Ôm mối buồn thế kỷ triền miên?

Hỡi kẻ điên năm xưa ra đi tìm bão tố
Người không phải Magienlăng, chẳng phải Côlôngbô
Đã đi trọn một đời người quanh trái đất
Trở về đây, tiều tụy gấp trăm lần

Hòn đảo mơ Người chẳng tìm ra
Về với mẹ, mặc dòng đời chảy xiết
“Hạnh phúc! Chao ôi buồn da diết!”
Sóng gió xa rồi,
buồm có bình an?

Một lời yêu đương

Một lời đùa cợt yêu đương
Cũng làm môi hồng lại được
Cũng làm tóc xanh hơn trước
Cũng làm mắt mơ màng hơn

Một lời lỡ nói yêu đương
Cũng làm bàn chân nhẹ nhõm
Cũng làm trái tim đập rộn
Dáng đi thanh thoát dịu dàng

Một lời hờ hững yêu đương
Cũng làm cành khô tươi lại
Cuối mùa vẫn ra hoa trái
Tận cùng đêm thẳm thỏa hương

Một lời giả dối yêu đương
Cũng làm máu sôi trong ngực
Dâng hiến cho đời sức lực
Miệt mài bên những say mê

Lời yêu đâu phải câu thề
Xin được nhận từ người ấy
Thả mình rơi vào gió xoáy
Để lòng sống lại tình say…

(Nhân đọc lại “Một chuyện đùa” của Chekhov.)

Tạm biệt nước Nga

Tạm biệt Người, mảnh đất xa xôi
Khi tôi ở đâu chỉ là đất ở*
Trong im lặng tôi lắng nghe hơi thở
Của rừng thông, bãi cát, đất bồi
Của đất đen trải thắm dưới chân đồi
Của sự sống đang trào dâng kỳ lạ
Mỗi mùa xuân bừng lên sắc lá
Sắc nắng, sắc trời, sắc nhớ, sắc mơ
Mảnh đất đã gọi tôi làm thơ
Đã cho tôi những đêm dài không ngủ
Thao thức nghe tử đinh hương khẽ nở
Phía trời xa mây tím cuộn trào
Trăm ngàn lần mà chưa hết nôn nao
Bao rung động vẫn vẹn nguyên tươi mới
Tình yêu này muốn mà không thể nói
Chỉ trái tim trong giấc ngủ vẫn rộn ràng
Chỉ sớm ra muốn cất tiếng ca vang
Cùng chú chim có bộ lông xanh biếc
Chỉ bước chân càng xa càng nuối tiếc
Tôi yêu Người, dù Người chẳng của tôi
Đọc tiếp »

Cây tình yêu

Ở bên bờ vực thẳm đứng cheo leo
Cây tình yêu nảy mầm bên vách đá
Từng giọt thời gian trổ lên ngọn lá
Cây đắng ngọt bùi kết một chùm hoa

Đời hiểm trở, chân trần qua gai góc
Tuổi thanh xuân hăm hở muốn bay xa
Giông bão gội, điểm sương ngàn mái tóc
Mãi cuối đời huyền diệu mới đơm hoa.

Anh và em

Nghĩ cho cùng rồi chỉ có hai ta
Dìu nhau đi trên quãng đời còn lại
Em thương Anh – người đàn ông khờ dại
Anh thương Em – cũng thế, dại khờ.

Hai chúng mình giờ chung một niềm mơ
Cục vàng – Con – luôn cười tươi, khỏe mạnh
Con học giỏi, má hồng trong tuyết lạnh
Đủ ấm lòng Bố Mẹ những ngày xa.

Anh và Em, bao hoạn nạn từng qua
Mang chữ Tâm mà suốt đời phải khổ.
Chỉ biết ơn người, biết mình nặng nợ
Thế thái nhân tình khác biệt làm sao.

Thôi có gì, chúng ta lại cùng nhau
Yêu thương lắm, đôi lòng trong đôi cảnh
Anh – chỗ dựa cho đời Em yên tĩnh
Em và Con – niềm vui ấm tim Anh.

Rồi chúng mình sẽ có vạn ngày xuân
Tay trong tay, nụ hồng trào Hạnh phúc
Anh yêu Em mà thêm phần nghị lực
Em yêu Anh, chiến thắng mọi niềm đau.

Đêm 18.11.2004

Em đã hiểu

Em đã hiểu cái điều anh không nói
Trong lặng im nghe thấy rõ ràng hơn
Em đã biết cái điều em phải biết
Vậy mà sao vẫn tê tái trong hồn?

Thực ra em cũng chẳng quá buồn
Chỉ thấy ngực lặng đi một chút
Tim ngừng đập? Chân bỗng nhiên bước hụt
Dừng sống trên đời chỉ một phút giây thôi!

Em tự hỏi vì sao anh không nói
Anh là người thẳng thắn lắm kia mà!
Em cũng chẳng mong manh quá đỗi
Để thương tình anh không nỡ nói ra?

Vâng, thôi thì xa cũng đã xa
Nói hay không đâu còn cần nữa
Chỉ khốn khổ… gió bên ngoài cánh cửa
Vẫn cợt đùa lên tiếng gọi:
“Em yêu!”

Em ghen với anh, người yêu

Em ghen với anh, người yêu ơi
Vì anh được yêu nhiều quá thể
Trên đời này có bao nhiêu người như thế
Những người được yêu giống anh?

Nhận từ cuộc đời tia sáng mong manh
Từ mắt nhìn xa xăm, từ muôn vàn ý nghĩ
Từ một lần tim đập nhầm nhịp nghỉ
Khiến máu sôi cuồng loạn trong người

Nhận từ nụ cười huyền hoặc nở trên môi
Từ giọt nước rơi dịu hiền bên gối
Từ bài thơ cũ xưa vẫn nói điều tươi mới
Từ rất nhiều điều chưa được viết ra
Đọc tiếp »