Bài viết trong phần ‘Thơ Việt Nam’

TRÊN ĐẤT NGƯỜI

(Sinh hoat cua mot phan cong dong nguoi Viet tai cho Vom)
(Suu tam)

Họ ở với nhau không cưới xin, hôn thú
Chẳng biết gì về nguồn ngọn, lạch sông
Cùng gặp gỡ nơi quê người xa lạ
Đùm bọc nhau, rồi thành vợ, thành chồng

Dần năm tháng cứ sinh con, đẻ cái
Nối lau nhau đứa chững, đứa trên tay
Chồng chạy chợ, vợ việc nhà tất tưởi
Xoay quanh năm, không dám nghỉ một ngày

Nếu ai hỏi nước Nga ra sao nhỉ ?
Nhà cao tầng, tuyết phủ, bếp đun ga
Người đông đúc, tàu xe, đường rộng rãi…
Chẳng biết gì hơn từ chợ tới nhà !
Đọc tiếp »

Sóng và cát

Là anh…

…Những con sóng bạc đầu trăn trở
Vỗ hiền hòa bên bờ cát dịu êm
Để cho anh trút mọi ưu phiền
Bao khát khao khi rời xa bến đỗ

Trùng dương kia ngút ngàn giông tố
Xa em rồi như lạc giữa đầy vơi
Bờ cát em tràn ánh nắng mặt trời
Ấm lòng anh nơi tận cùng khắc khoải

Em… Bao dung hiền hòa trẻ dại
Mắt nhung huyền đằm thắm nụ cười xinh
Dẫu đôi khi sóng lầm lỡ vô tình
Vẫn tìm về bờ yêu tình tự
Đọc tiếp »

Hoa xưa

Màu xanh mướt mát dáng thời gian
Tháng ấy của năm một lần lại gặp
Trong như chiếc bình thuỷ tinh ký ức
Tận góc nào vẫn sâu thẳm cho nhau?

Đi ngược hư không ngày chậm tháng mau
Môi biếc mắt huyền nối dài quên nhớ
Khi niềm vui khôn nguôi
Lúc buồn đi lặng lẽ
Lửa lung linh
Nốt nhạc đêm ngân khẽ

Lơ lắc mong manh
Ký ức thẳm xa
Cứ chọn một tháng của năm
Xanh trong trắng
Ngát dâng đầy
Đọc tiếp »

Xa

Anh giờ đây không còn bên em nữa
Không được nhìn nụ cười thắm hôm nao
Nghe quanh đây ngọn gió thì thào
Mang câu ca cùng em nơi chốn cũ

Ánh mắt em như ngàn vì tinh tú
Cho anh nhìn vũ trụ xa xăm
Ngắm hình em như ngắm ánh trăng rằm
Sáng đêm đen khát khao mộng mị

Mình xa nhau đã bao lâu rồi nhỉ?
Ngỡ như hàng thế kỷ đã qua đây
Mong cho em hạnh phúc đủ đầy
Như bờ cát xưa đón sóng dâng trìu mến

Để thuyền ai tới nơi bờ bến
Thỏa nỗi lòng khắc khoải tháng năm qua

…Để cho mình còn mãi những ngày xa…

08.08.TC

Đồng Chiều PXCOP

Chiều rồi, đụn rạ toả hương
Mặt hồ cũng toả màn sương bên đồi
Rừng phong ôm ấp bãi sồi
Làng quê thưa vắng bóng người lại qua

Chiều rồi, đụn rạ toả hương
Mặt hồ cũng toả màn sương bên đồi
Rừng phong ôm ấp bãi sồi
Làng quê thưa vắng bóng người lại qua
Chim chiều mấy vệt xa xa
Khói chiều một dải tà tà bên sông
Có dăm chú bé trên đồng
Mải vui bầu bạn mà không chịu về
Có con ngựa trắng chờ xe
Có người xa ích say nhoè dưới cây

Lữ hành có một ta đây
Gối đầu lên mảnh trăng gầy nhớ quê.

Hãy Cho Tôi

Hãy cho tôi vần ca dao ngày trước
Lời mẹ hiền ru nhẹ ở bên nôi
Đã lâu quá, thời gian nghiêng lối bước
Tóc phai xanh, ý trẻ cũng tan rồi
Hãy cho tôi vần ca dao ngày trước
Lời mẹ hiền ru nhẹ ở bên nôi
Đã lâu quá, thời gian nghiêng lối bước
Tóc phai xanh, ý trẻ cũng tan rồi

Hãy cho tôi chuyện thần tiên, cổ tích
Cùng mùa thu lá khóc buổi lìa cây
Cuộc sống nhỏ quay theo vòng chuyển dịch
Ngó tương lai trong hố mắt tròn đầy

Hãy cho tôi tuổi học trò thơ dại
Với mái trường, thầy cũ, bạn bè xưa
Kỷ niệm ơi, bây giờ và mãi mãi
Đáy tâm tư sót lại mất âm thừa
Đọc tiếp »

Đá Trăng

Trăng ơi , bao tuổi trăng già ?
Đá ơi , mấy tuổi gọi là đá non ?
Hợp Tan…ấy lẽ vuông tròn
Dăm ba năm nữa ai còn ai không?

Ký ức tuổi thơ

Bây giờ trẻ con không còn hát đồng dao nữa
Cũng quên luôn tiếng sáo thả lưng đồi
Tôi trở về con chuồn kim bậu cửa
Cánh chạm vào ký ức tuổi thơ tôi

Bây giờ trẻ con không còn hát đồng dao nữa
Cũng quên luôn tiếng sáo thả lưng đồi
Tôi trở về con chuồn kim bậu cửa
Cánh chạm vào ký ức tuổi thơ tôi

Bây giờ câu lục bát cũng mồ côi
Chị tôi ru con bằng dàn Hi-fi cực ấm
Cháu tôi như lúa đòng đòng còn ngậm
Sẽ lớn lên bằng bài hát xứ người
Đọc tiếp »

Tạm biệt nước Nga

Tạm biệt nhé! Nước Nga, tạm biệt
Trời chưa thu sao ta đã se lòng
Hoàng hôn xuống tự khi nào chẳng biết
Ta một mình thơ thẩn đứng bên sông

Đàn sếu sắp về Nam có phải
Mặt hồ dâng sương khói quá êm đềm
Con đường vắng bao giờ ta trở lại
Mùi lá sồi đã dậy dưới sương đêm

Xe ai đó đưa ta về phố cũ
Căn phòng tôi người khác đến thay rồi
Xin đừng bẻ cành xiren trước cửa
Đã bao mùa hương toả xuống thơ tôi
Đọc tiếp »

Cô gái Ba Lan

Chân dài đầu nhỏ cổ cao
tóc vàng da trắng môi đào mắt đen
mới nhìn mà ngỡ từng quen
quen em rồi
có người em
xứ người
em đọc thơ
em nói cười
em đàn ca khúc tuyệt vời Chopin
phong vàng phủ kín vai anh
gió vàng khoan nhặt long lanh tiếng vàng
em đưa anh đến Thiên Đàng
chìm trong muối mặn chín tầng âm ti
nhạc buồn chạm mặt từ bi
thơ vui nuốt lệ chia ly nở cười
Đọc tiếp »