Em mong được trở về

Em mong được trở về trong giấc mơ anh
Dẫu trong mơ em không còn như ảnh
Em một thuở như cuộc đời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ

Anh bây giờ đã ở rất xa
Khoảng cách bao la xóa nhòa hình dáng
Chỉ còn lại trong tim nấm tro tàn ảm đạm
Không thể nào cháy lửa nữa đâu anh

Chỉ mình em có lỗi chỉ mình em
Vì đã phải lìa xa ánh quá sớm
Vì vẫn sống trái tim đầy kiêu hãnh
Sự khát thèm chẳng thể nào yên

Em mong được trở về trong giấc mơ anh
Dẫu trong mơ em không còn như ảnh
Em một thuở như cuộc đời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ.

Mùa hè rớt

Có một mùa thu trong sáng diệu kỳ
Sức nóng êm ru, màu trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lúc mới vào xuân

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Se sẽ như không, nhẹ nhàng, phơ phất…
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ lo âu

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thấm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn mắt nhìn say đắm
Ghen tuông dù chua chát…có thà hơn
Đọc tiếp »

Mùa lá rụng

Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo
những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Mátxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,

Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!”
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
“Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!”
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
Đọc tiếp »

Sống thực lòng

“Song tôi đãi thân thể tôi cách nghiêm khắc, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi giảng dạy kẻ khác, mà chính mình phải bị bỏ chăng” (I Cô-rinh-tô 9:27)

“Nguyền xin chính Đức Chúa Trời bình an khiến anh em nên thánh trọn vẹn, và nguyền xin tâm thần, linh hồn và thân thể của anh em đều được giữ trọn vẹn, không chỗ trách được, khi Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta đến!” (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:23)

Tôi phải sống với chính tôi đích thực
Sống sao cho xứng đáng tên mình
Ngày qua ngày, mỗi buổi bình minh
Có thể soi lại mình không e ngại.
Đọc tiếp »

Mùa thu

Đã bao lần thu đến nhắc nhở tôi
Qua lá úa tả tơi bay trong gió
Mỗi cuộc đời có ban đầu hé mở
Và kết cùng xám sắc vàng hoen

Đã bao lúc thu buồn đổ lệ tuôn
Trên số phận cuộc đời tôi u ám
Mực lá vàng viết nên dòng gửi gắm:
“Đừng vội say vẻ đẹp sẽ tàn phai”.

Đã bao khi thu giận dỗi thở dài
Đặt trước tôi cả chùm bông trái
Mắt lặng yên ngắm nhìn như khẽ hỏi:
“Sao bạn đến giờ không kết trái mảy may?”

Đã bao năm tôi mù lòa đau khổ
Theo đuổi hư không say cuốn linh hồn
Không nhận thấy gương mùa thu soi tỏ
Nhoà nhạt bóng tôi khô héo, chập chờn
Đọc tiếp »

Sự cầu nguyện

Người ta nguyện cầu khắp năm châu bốn bể:
Châu Phi nóng bỏng, phương Bắc xa xăm,
Không kể màu da đen, vàng hay trắng,
Chẳng quản nghèo hèn hay phú quý giàu sang.

Nơi phòng nhỏ, bốn bề cửa đóng,
Hay trong sảnh đường loáng bóng gương soi,
Ngoài thiên nhiên, nơi tĩnh lặng không người,-
Người ta nguyện cầu trong vui mừng, tủi hận.

Người ta nguyện cầu nơi nấm mồ ai oán,
Người ta nguyện cầu bên nôi bé sơ sinh,
Bất lực ốm o hay sức lực đầy mình,
Trong kiệt quệ cần lao, trong nghi ngờ cay đắng.

Lòng nóng cháy hay tủi sầu sâu lắng,
Đức tin kiên cường, hay dè dặt lòng ai,
Cầu nguyện suy tư, cầu nguyện thở dài,
Cầu nguyện thầm thì, nguyện cầu lớn tiếng.
Đọc tiếp »

Lời cầu nguyện về chiếc chén

Vườn Ghếtsêmane Giêxu đứng một mình
Chìm đau đớn trước giờ lên thập tự
Cha tốt lành lặng nghe nức nở
Lời nguyện cầu con Ngài đang đớn đau

“Cha yêu kính, nếu như có thể
Xin chén này được thoát khỏi con
Nhưng không theo ý con như thế
Mà xin theo ý Cha!”
Lòng nặng trĩu Ngài tới bên môn đệ
Đương giấc nồng thiêm thiếp dưới tán cây
Và khẽ hỏi:”Sao các ngươi không thể
Thức cùng ta dù một tiếng nơi đây?
Hãy cầu nguyện, thân xác là yếu đuối. . .”
Ngài bỏ đi, tiếp tục nguyện cầu:
“Nếu chén này không cách chi thoát khỏi,
Xin ý Cha được nên!”
Đọc tiếp »

Có một thời như thế

Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.

Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau.

Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh
Đọc tiếp »

Ngày về

(Tặng Năm)

Anh trở lại tìm em
Sau những tháng năm dài,
Những khát vọng, đam mê
Những lỡ lầm, nghiệt ngã…

Anh đã đánh mất em
Như đôi tay nghiêng cơn mưa rào mùa hạ
Để ngày về chưa gặp mặt, lại chia ly…

Anh chưa kịp trao em
Sự ngọt ngào của tình yêu như những bông hồng vương giọt sương buổi sớm.
Chưa kịp tặng em những ngôi sao chỉ một tầm tay với,
Cả thế giới này cũng chật chội trong tim…

Ngày trở về, em đã đi xa
Không một cái nhìn, không một lời giã biệt
Chỉ tình yêu chìm trong đôi mắt biếc,

Gửi trao anh.
Đôi bờ âm dương là khoảng cách mong manh
Em như cơn gió mùa thu thổi tung những cánh hoa đồng nội,
Nâng bước chân anh trên những nẻo đường
Như hát ru anh về lòng chung thủy,
Và hơi ấm mối tình đầu còn mãi mãi trong nhau!

Anh sẽ nâng niu tuổi thơ yêu dấu
Con đường đến trường dài theo một dòng sông,
Vạt áo trắng đi qua… để lòng sao nhớ mãi
Giọt nắng vàng loang giữa hư không.

Một thoáng Paris

Tôi đến Paris một chiều đầy nắng
Những cây cầu xưa soi bóng sông Seine
Những ngả đường hướng về tháp Eiffel
Giọng nói du dương, ánh mắt cười mê đắm.

Thấp thoáng quanh đây một tà áo trắng
Mái tóc vàng bay gửi gió chút hương say
Gót chân mềm bước thầm trên phố nhỏ
Một quầng mây rực đỏ phía chân trời.

Tôi bước đi giữa thân thiện dòng người
Những sắc tộc nơi này chẳng hề khoảng cách
Để hiểu nhau chỉ nhìn vào đôi mắt
Là mỉm cười chia xẻ nhịp tin yêu.
Đọc tiếp »