Các anh tôi

Hồi ấy các anh đi
Tôi còn bé lắm,
Thấy mẹ ngồi bên bếp khóc chiều mưa
Sắc quân phục xanh nhòa vào hướng núi
Gió hắt se lòng
Đất nước chiến tranh.

Nhà tôi có hai người anh
Học dở phổ thông
Mới ồn ào lứa tuổi
Con gái, con trai gánh gồng như gió thổi
Vùng quê hiền như lá lúa, cánh cò bay
Chuông nhà thờ ngân xa để khói bếp chiều say

Dòng sông Đáy lững lờ trôi về biển…
Rồi tất cả lên đường
Không hẹn ngày trở lại
Phút lặng nhìn, chưa biết nắm bàn tay
Những cô gái thẹn thùng vin áo mẹ
Đọc tiếp »

Ngược hướng dòng người

Chúng con đi giữa hai triền núi đá
Mặt trận gần đây,
Nghe một tiếng chim rừng cũng lạ
Còn biết bao miền đất chưa quen,
Rất dịu hiền và rất đỗi uy nghiêm.
Chúng con đi bằng tàu, bằng xe,
Đi bằng đôi chân trần tuổi trẻ,
Đi bằng ngày, bằng đêm,
Bằng tiếng súng giữa chiến trường gào xé.
Hành quân,
Còn rút quay dép vội vàng
Khẩu súng đòi lên chốt đồi góp lửa
Bỗng sững sờ gặp ga xép vùng cao …

Chúng con đi ngược hướng dòng người
Những bà mẹ, những đứa em, những đống đồ vương vãi…
Đoàn tàu về xuôi giật mình sợ hãi
Đọc tiếp »

Nụ hôn mùa thu

Cơn gió chiều đưa tôi đến mùa thu
Không gian nhuộm sắc vàng thảm lá
Con chim bay quên giã từ mùa hạ
Mây lãng đãng mơ hồ, gợi nỗi nhớ về em.

Thấy thèm nghe một bài hát dịu êm
Tiếng sóng biển vỗ một thời con gái
Tháng năm đi chẳng bao giờ trở lại
Và mùa thu theo lá rụng bên thềm.

Biết bao giờ anh mới lại cùng em
Đi giữa trời thu ngập tràn mưa lá
Nhịp tim đập suốt cuộc đời vất vả
Vẫn nồng nàn, những nuối tiếc đi qua…

Từng thầm mơ một cuộc sống đầy hoa
Bên song cửa đẫm mùi hương quả ngọt
Trên làn môi đọng mãi lời câu hát
Nụ hôn vàng giấu giữa một chiều thu.

Chỉ tình yêu còn lại

Chỉ tình yêu còn lại với tháng năm
Sau thăng giáng những bổng trầm, dâu bể
Những gánh nhọc nhằn trên nẻo đường trần thế
Mái tóc đổi màu tìm một thoáng bình yên.

Chỉ còn tình yêu ôm trọn con tim
Dòng sữa mẹ ngọt lời ru thuở nhỏ
Cha dắt con đi qua từng trang truyện cổ
Học làm người, hiểu thiện ác, niềm tin.

Chỉ còn tình yêu và nỗi nhớ không tên
Tiếng chim hót gọi mùa bên cửa sổ
Một dòng sông bên bồi, bên lở
Một con đò vẫy gọi tuổi thơ đi.
Đọc tiếp »

Mùa xuân trong mắt anh

Nhìn sâu vào mắt anh
Thấy mùa xuân đang tới
Dường như em lạc lối
Giữa bầu trời bao la

Ơi cái nhìn thiết tha
Có dòng sông đang chảy
Có ngôi sao bùng cháy
Có buổi chiều hoàng hôn

Có một vầng trăng buồn
Lả lơi trong sương toả
Có bông hoa vội nở
Giữa hương ngàn cỏ cây
Đọc tiếp »

Bài thơ tình ở Hàng Châu

Anh xa nước nên yêu thêm nước
Anh xa em càng nhớ thêm em
Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn trong gió trong mây
Một ít vui trên môi người thiếu nữ…

Anh đã đến những nơi lịch sử
Đường Tô Đông Pha làm phú
Đường Bạch Cư Dị đề thơ
Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu

Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu
Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
Có hai ta cùng tựa bên cầu
Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa.
Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa
Làn nước qua, ánh mắt ai đưa
Cơn gió đến bàn tay em vẫy
Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy
Có núi sông và có trăng sao
Có giận hờn và có chiêm bao
Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
Nói sao hết em ơi bao kỷ niệm…
Đọc tiếp »

Cánh buồm

Kính gửi nhà thơ vĩ đại M.Iu.Lermontov

Cánh buồm xưa đi một vòng quả đất
Lại trở về, đơn độc, lẻ loi
Buồm tơi tả nỗi đau chia cắt
Sóng điệp trùng hoài niệm xa xôi

Cánh buồm đã rời giông bão
Quay đầu cập bến bình yên
Sao cột kèo rên lên lời ảo não
Ôm mối buồn thế kỷ triền miên?

Hỡi kẻ điên năm xưa ra đi tìm bão tố
Người không phải Magienlăng, chẳng phải Côlôngbô
Đã đi trọn một đời người quanh trái đất
Trở về đây, tiều tụy gấp trăm lần

Hòn đảo mơ Người chẳng tìm ra
Về với mẹ, mặc dòng đời chảy xiết
“Hạnh phúc! Chao ôi buồn da diết!”
Sóng gió xa rồi,
buồm có bình an?

Một lời yêu đương

Một lời đùa cợt yêu đương
Cũng làm môi hồng lại được
Cũng làm tóc xanh hơn trước
Cũng làm mắt mơ màng hơn

Một lời lỡ nói yêu đương
Cũng làm bàn chân nhẹ nhõm
Cũng làm trái tim đập rộn
Dáng đi thanh thoát dịu dàng

Một lời hờ hững yêu đương
Cũng làm cành khô tươi lại
Cuối mùa vẫn ra hoa trái
Tận cùng đêm thẳm thỏa hương

Một lời giả dối yêu đương
Cũng làm máu sôi trong ngực
Dâng hiến cho đời sức lực
Miệt mài bên những say mê

Lời yêu đâu phải câu thề
Xin được nhận từ người ấy
Thả mình rơi vào gió xoáy
Để lòng sống lại tình say…

(Nhân đọc lại “Một chuyện đùa” của Chekhov.)

Tạm biệt nước Nga

Tạm biệt Người, mảnh đất xa xôi
Khi tôi ở đâu chỉ là đất ở*
Trong im lặng tôi lắng nghe hơi thở
Của rừng thông, bãi cát, đất bồi
Của đất đen trải thắm dưới chân đồi
Của sự sống đang trào dâng kỳ lạ
Mỗi mùa xuân bừng lên sắc lá
Sắc nắng, sắc trời, sắc nhớ, sắc mơ
Mảnh đất đã gọi tôi làm thơ
Đã cho tôi những đêm dài không ngủ
Thao thức nghe tử đinh hương khẽ nở
Phía trời xa mây tím cuộn trào
Trăm ngàn lần mà chưa hết nôn nao
Bao rung động vẫn vẹn nguyên tươi mới
Tình yêu này muốn mà không thể nói
Chỉ trái tim trong giấc ngủ vẫn rộn ràng
Chỉ sớm ra muốn cất tiếng ca vang
Cùng chú chim có bộ lông xanh biếc
Chỉ bước chân càng xa càng nuối tiếc
Tôi yêu Người, dù Người chẳng của tôi
Đọc tiếp »

Cây tình yêu

Ở bên bờ vực thẳm đứng cheo leo
Cây tình yêu nảy mầm bên vách đá
Từng giọt thời gian trổ lên ngọn lá
Cây đắng ngọt bùi kết một chùm hoa

Đời hiểm trở, chân trần qua gai góc
Tuổi thanh xuân hăm hở muốn bay xa
Giông bão gội, điểm sương ngàn mái tóc
Mãi cuối đời huyền diệu mới đơm hoa.