Anh và em

Nghĩ cho cùng rồi chỉ có hai ta
Dìu nhau đi trên quãng đời còn lại
Em thương Anh – người đàn ông khờ dại
Anh thương Em – cũng thế, dại khờ.

Hai chúng mình giờ chung một niềm mơ
Cục vàng – Con – luôn cười tươi, khỏe mạnh
Con học giỏi, má hồng trong tuyết lạnh
Đủ ấm lòng Bố Mẹ những ngày xa.

Anh và Em, bao hoạn nạn từng qua
Mang chữ Tâm mà suốt đời phải khổ.
Chỉ biết ơn người, biết mình nặng nợ
Thế thái nhân tình khác biệt làm sao.

Thôi có gì, chúng ta lại cùng nhau
Yêu thương lắm, đôi lòng trong đôi cảnh
Anh – chỗ dựa cho đời Em yên tĩnh
Em và Con – niềm vui ấm tim Anh.

Rồi chúng mình sẽ có vạn ngày xuân
Tay trong tay, nụ hồng trào Hạnh phúc
Anh yêu Em mà thêm phần nghị lực
Em yêu Anh, chiến thắng mọi niềm đau.

Đêm 18.11.2004

Em đã hiểu

Em đã hiểu cái điều anh không nói
Trong lặng im nghe thấy rõ ràng hơn
Em đã biết cái điều em phải biết
Vậy mà sao vẫn tê tái trong hồn?

Thực ra em cũng chẳng quá buồn
Chỉ thấy ngực lặng đi một chút
Tim ngừng đập? Chân bỗng nhiên bước hụt
Dừng sống trên đời chỉ một phút giây thôi!

Em tự hỏi vì sao anh không nói
Anh là người thẳng thắn lắm kia mà!
Em cũng chẳng mong manh quá đỗi
Để thương tình anh không nỡ nói ra?

Vâng, thôi thì xa cũng đã xa
Nói hay không đâu còn cần nữa
Chỉ khốn khổ… gió bên ngoài cánh cửa
Vẫn cợt đùa lên tiếng gọi:
“Em yêu!”

Em ghen với anh, người yêu

Em ghen với anh, người yêu ơi
Vì anh được yêu nhiều quá thể
Trên đời này có bao nhiêu người như thế
Những người được yêu giống anh?

Nhận từ cuộc đời tia sáng mong manh
Từ mắt nhìn xa xăm, từ muôn vàn ý nghĩ
Từ một lần tim đập nhầm nhịp nghỉ
Khiến máu sôi cuồng loạn trong người

Nhận từ nụ cười huyền hoặc nở trên môi
Từ giọt nước rơi dịu hiền bên gối
Từ bài thơ cũ xưa vẫn nói điều tươi mới
Từ rất nhiều điều chưa được viết ra
Đọc tiếp »

TRÊN ĐẤT NGƯỜI

(Sinh hoat cua mot phan cong dong nguoi Viet tai cho Vom)
(Suu tam)

Họ ở với nhau không cưới xin, hôn thú
Chẳng biết gì về nguồn ngọn, lạch sông
Cùng gặp gỡ nơi quê người xa lạ
Đùm bọc nhau, rồi thành vợ, thành chồng

Dần năm tháng cứ sinh con, đẻ cái
Nối lau nhau đứa chững, đứa trên tay
Chồng chạy chợ, vợ việc nhà tất tưởi
Xoay quanh năm, không dám nghỉ một ngày

Nếu ai hỏi nước Nga ra sao nhỉ ?
Nhà cao tầng, tuyết phủ, bếp đun ga
Người đông đúc, tàu xe, đường rộng rãi…
Chẳng biết gì hơn từ chợ tới nhà !
Đọc tiếp »

Sóng và cát

Là anh…

…Những con sóng bạc đầu trăn trở
Vỗ hiền hòa bên bờ cát dịu êm
Để cho anh trút mọi ưu phiền
Bao khát khao khi rời xa bến đỗ

Trùng dương kia ngút ngàn giông tố
Xa em rồi như lạc giữa đầy vơi
Bờ cát em tràn ánh nắng mặt trời
Ấm lòng anh nơi tận cùng khắc khoải

Em… Bao dung hiền hòa trẻ dại
Mắt nhung huyền đằm thắm nụ cười xinh
Dẫu đôi khi sóng lầm lỡ vô tình
Vẫn tìm về bờ yêu tình tự
Đọc tiếp »

Hoa xưa

Màu xanh mướt mát dáng thời gian
Tháng ấy của năm một lần lại gặp
Trong như chiếc bình thuỷ tinh ký ức
Tận góc nào vẫn sâu thẳm cho nhau?

Đi ngược hư không ngày chậm tháng mau
Môi biếc mắt huyền nối dài quên nhớ
Khi niềm vui khôn nguôi
Lúc buồn đi lặng lẽ
Lửa lung linh
Nốt nhạc đêm ngân khẽ

Lơ lắc mong manh
Ký ức thẳm xa
Cứ chọn một tháng của năm
Xanh trong trắng
Ngát dâng đầy
Đọc tiếp »

Xa

Anh giờ đây không còn bên em nữa
Không được nhìn nụ cười thắm hôm nao
Nghe quanh đây ngọn gió thì thào
Mang câu ca cùng em nơi chốn cũ

Ánh mắt em như ngàn vì tinh tú
Cho anh nhìn vũ trụ xa xăm
Ngắm hình em như ngắm ánh trăng rằm
Sáng đêm đen khát khao mộng mị

Mình xa nhau đã bao lâu rồi nhỉ?
Ngỡ như hàng thế kỷ đã qua đây
Mong cho em hạnh phúc đủ đầy
Như bờ cát xưa đón sóng dâng trìu mến

Để thuyền ai tới nơi bờ bến
Thỏa nỗi lòng khắc khoải tháng năm qua

…Để cho mình còn mãi những ngày xa…

08.08.TC

Đồng Chiều PXCOP

Chiều rồi, đụn rạ toả hương
Mặt hồ cũng toả màn sương bên đồi
Rừng phong ôm ấp bãi sồi
Làng quê thưa vắng bóng người lại qua

Chiều rồi, đụn rạ toả hương
Mặt hồ cũng toả màn sương bên đồi
Rừng phong ôm ấp bãi sồi
Làng quê thưa vắng bóng người lại qua
Chim chiều mấy vệt xa xa
Khói chiều một dải tà tà bên sông
Có dăm chú bé trên đồng
Mải vui bầu bạn mà không chịu về
Có con ngựa trắng chờ xe
Có người xa ích say nhoè dưới cây

Lữ hành có một ta đây
Gối đầu lên mảnh trăng gầy nhớ quê.

Hãy Cho Tôi

Hãy cho tôi vần ca dao ngày trước
Lời mẹ hiền ru nhẹ ở bên nôi
Đã lâu quá, thời gian nghiêng lối bước
Tóc phai xanh, ý trẻ cũng tan rồi
Hãy cho tôi vần ca dao ngày trước
Lời mẹ hiền ru nhẹ ở bên nôi
Đã lâu quá, thời gian nghiêng lối bước
Tóc phai xanh, ý trẻ cũng tan rồi

Hãy cho tôi chuyện thần tiên, cổ tích
Cùng mùa thu lá khóc buổi lìa cây
Cuộc sống nhỏ quay theo vòng chuyển dịch
Ngó tương lai trong hố mắt tròn đầy

Hãy cho tôi tuổi học trò thơ dại
Với mái trường, thầy cũ, bạn bè xưa
Kỷ niệm ơi, bây giờ và mãi mãi
Đáy tâm tư sót lại mất âm thừa
Đọc tiếp »

Đá Trăng

Trăng ơi , bao tuổi trăng già ?
Đá ơi , mấy tuổi gọi là đá non ?
Hợp Tan…ấy lẽ vuông tròn
Dăm ba năm nữa ai còn ai không?