Gửi em gái Sura (I)

Người xinh đẹp như em anh chưa từng gặp,
Em biết không, anh che giấu nỗi niềm
Mừng cho em mà lòng những tỵ ghen –
Em giống anh tuổi hoa niên quá thể.

Em – vần thơ đồng quê của anh tuyệt mỹ,
Anh yêu em, anh mãi mãi yêu em.
Con bò cái nhà ta hẳn sống êm đềm,
Vẫn cặm cụi nhai nỗi buồn rơm rạ nhỉ?

Em cất tiếng hát lên, sao anh yêu thế,
Hãy chữa lành anh bằng giấc mộng trẻ thơ.
Cây thanh lương trà đã rụng hết lá chưa,
Lá lại tấp đầy dưới cửa sổ mình màu trắng?

Dạo này ngồi quay tơ mẹ hát bài gì hay lắm?
Anh đã bỏ làng đi biền biệt không về,
Anh chỉ biết cơn bão tuyết đỏ chiều quê
Khiến trước sân nhà rải đầy lá rụng.

Anh biết chú chó hoang giấu điều gì trong bụng
Thay những vuốt ve, thay nước mắt nhoè
Khẽ hú từng hồi trông ngóng chúng ta về,
Như nhớ hôn thê của cậu chàng đã chết.

Nói vậy thôi, đừng quay về chuyện trước,
Cũng vì do bất ngờ quá hôm nay,
Như tình yêu, như nỗi buồn, cùng niềm vui,
Chiếc khăn đẹp Riazan của em gửi đến.

13/9/1925

Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (III)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (II)

Chà, trên đời này sao nhiều mèo thế,
Ta chẳng bao giờ đếm hết chúng đâu.
Lòng anh mơ hoa dại thơm mùi,
Và lanh lảnh âm thanh ngôi sao xanh thuở nhỏ.

Không biết tỉnh, mơ hay còn ngái ngủ,
Anh nhớ rõ ràng câu chuyện đã lâu –
Chú mèo con trên giường đứng đó kêu,
Mở tròn mắt nhìn anh ngơ ngác.

Hồi ấy anh vẫn còn là chú nhóc,
Nhưng đã nhảy lên theo bài hát của bà
Rồi mèo con như chú hổ nhỏ lao ra,
Vờn cuộn len bà vừa đánh rơi tức khắc.

Mọi sự qua đi. Bà mình đã mất,
Và mấy năm sau chuyện đã thành xưa
Người ta làm mũ từ chú mèo kia,
Và mũ ấy ông mình đã đội cho đến hỏng.

13/09/25

Gửi em gái Sura (I)
Gửi em gái Sura (III)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (III)

Em hãy hát anh nghe bài ca ngày xưa
Người mẹ già của chúng ta thường hát.
Không nuối tiếc hy vọng kia đã chết,
Anh biết tiếp lời hát phụ hoạ cùng em.

Anh biết lắm, và anh thấy thân quen,
Nên lòng anh lo âu, cùng hồi hộp –
Nghe sự run rẩy dễ thương trong giọng hát
Dường phát ra từ ngôi nhà nhỏ chúng ta.

Em hãy hát đi, hát cho anh nghe,
Em biết không, khi nghe bài hát đó,
Những nét mặt thân quen đều hiện rõ,
Một khi anh nhắm mắt khẽ khàng.

Em hãy hát anh nghe. Bởi niềm vui của anh–
Là không riêng anh mãi mãi yêu và nhớ
Cả cánh cửa vườn mùa thu nơi đó,
Cả những chiếc lá rơi từ cây thanh lương trà.

Em hãy hát anh nghe, anh sẽ nhớ ra
Và anh sẽ không thoáng quên nheo mắt:
Biết bao dịu ngọt và nhẹ nhàng, ngây ngất
Nhìn thấy mẹ yêu và cả đàn gà.

Anh luôn nhìn qua những đám sương mù
Thấy yêu thân hình cây bạch dương vững chãi,
Yêu bím tóc cây bạch dương vàng chói
Và bộ choàng váy áo của bạch dương.

Vậy nên anh thấy thoải mái tâm hồn –
Qua lời ca, qua đượm nồng ly rượu
Anh cảm giác em như cây bạch dương yêu dấu
Cạnh nhà mình, dưới của sổ thân thương.

13/09/1925

Gửi em gái Sura (I)
Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (IV)

Ở thế giới này anh chỉ là khách qua đường,
Em hãy vẫy chào anh bằng cánh tay vui vẻ.
Và trăng thu trên đầu kia cũng thế,
Ánh sáng vuốt ve êm ả, dịu dàng.

Lần đầu tiên anh sưởi ấm dưới trăng,
Lần đầu tiên sưởi khỏi cơn lạnh cóng
Anh lại một lần vừa sống, vừa hy vọng
Vào tình yêu, dù tình ấy chẳng còn.

Điều đó làm nên do cánh đồng bằng,
Bị mặn mòi bởi màu trắng tinh của cát
Và sự vô tội của ai kia nhàu nát,
Và nỗi buồn thân thiết của ai người.

Vì thế anh không che giấu muôn đời,
Rằng tình yêu không phân chia, riêng rẽ,
Anh với em có một tình yêu như thế
Với quê hương này trìu mến xiết bao.

13/09/1925

Gửi em gái Sura (I)
Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (III)

Đọc tiếp »

Thư gửi mẹ

Con chào mẹ, ơi mẹ già yêu dấu!
Mẹ khoẻ không? Con còn sống, mẹ à
Mong mỗi buổi chiều trên mái nhà ta
Ánh sáng diệu kỳ toả về ấm cúng.

Người ta viết, mẹ âm thầm lo lắng,
Mẹ hoang mang, quá sầu muộn vì con,
Mẹ thường ra đường cái ngóng trông,
Khoác chiếc áo choàng bông cũ rích

Trong nhập nhoạng ánh chiều tà biêng biếc
Mẹ vẫn thường như thấy cảnh tượng sau:
Tửu quán kia đám say rượu đánh nhau
Con ngã xuống vì nhát dao sát thủ.

Mẹ yêu quý, hãy bình tâm, mẹ nhé
Đó chẳng qua lời đàm tiếu, thị phi.
Con mẹ không đến nỗi rượu chè,
Uống mà chết, khi chưa nhìn thấy mẹ.

Con trai mẹ vẫn lành hiền như thế,
Và lòng con chỉ mơ ước một điều
Sao hết nỗi buồn nổi loạn, cô liêu
Để mau sớm trở về nhà đoàn tụ.

Con sẽ về khi cây cành đơm nụ,
Khi vườn nhà hoa điểm trắng ngày xuân.
Chỉ xin mẹ đừng đánh thức con
Vào sáng sớm như tám năm về trước.

Đừng đánh thức những ước mơ không đạt,
Đừng phiền lòng vì những việc chưa xong.
Cuộc đời này con lận đận, long đong
Bao mất mát và nhọc nhằn quá sớm.

Mẹ cũng đừng dạy con cầu nguyện!
Không cần đâu! Quá khứ chẳng vãn hồi.
Duy nhất mẹ nguồn giúp đỡ, niềm vui
Duy nhất mẹ là diệu kỳ ánh sáng.

Vậy, mẹ hãy thôi hoang mang, lo lắng
Xin cũng đừng sầu muộn quá vì con
Mẹ đừng ra đường cái ngóng trông
Khoác chiếc áo choàng bông cũ rích.

Đọc tiếp »

Kẻ bị cầm tù

Trong ngục ẩm tôi ngồi sau song sắt
Đại bàng tơ bị giam hãm bên ngoài,
Anh bạn buồn bâng khuâng dang cánh gãy
Và rỉa mồi, miếng thịt máu còn tươi,

Rỉa, lại thôi, rồi nhìn qua cửa sổ,
Dường như đang có suy nghĩ giống tôi
Vẫy gọi bằng tiếng kêu và ánh mắt,
Như muốn thốt lời: “Bạn hỡi! Bay thôi!

Chim tự do chúng mình nay đến lúc,
Bay về nơi núi thoảng trắng dưới mây,
Bay về nơi biển xanh xa mút mắt,
Nơi vẫy vùng chỉ có gió và … tôi!”

Đọc tiếp »

Buổi tối mùa đông

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Lúc trên mái nhà tranh tơi tả,
Bỗng cọng rơm xào xạc gió vờn,
Lúc như khách bộ hành gõ cửa
Xin trú đêm, trót lỡ độ đường.

Túp lều ta xác xơ, cũ kỹ
Vừa tối tăm, vừa lại u buồn
U già ơi, điều gì đang bận trí
Khiến u bên cửa sổ lặng im?
Hay tiếng rít quay cuồng cơn bão
Đã khiến u mệt mỏi, âu sầu,
Hay tiếng xa rì rào quay sợi
Đã khiến u thiếp ngủ hồi lâu?

Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.
Hãy hát con nghe bài chim sơn ca
Sống lặng thầm biền biệt phương xa;
Hãy hát con nghe bài ca người thiếu nữ
Mỗi sớm mai đi kín nước về nhà.

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.

Đọc tiếp »

Lời tự thú

Tôi yêu em, — dù bực bội phát điên,
Dù có phí công, mặc cho xấu hổ,
Quỳ dưới chân em tôi xin bày tỏ
Điều bất hạnh ngu ngốc tôi bộc bạch trải lòng!  
Nó chẳng ăn nhập tuổi tác, tiếng tăm…
Đã đến lúc tôi cần khôn hơn thế!
Nhưng tôi hiểu qua muôn hình, muôn vẻ,
Bệnh tương tư đang ngự trị tâm hồn:
Khi vắng em tôi chán nản, — ngáp buồn;
Khi gặp em tôi buồn rầu,– nhẫn nại;
Hết chịu nổi, muốn bật lên lời nói:
Ôi, thiên thần, anh quá đỗi yêu em!
Khi tôi nghe ở phòng khách cạnh bên
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhẹ tới,
Giọng thiếu nữ trinh nguyên, vô tội,
Tôi bất ngờ đánh mất hết trí khôn.
Em mỉm cười, – tôi hoan hỉ tâm hồn;
Em ngoảnh mặt, – tôi sầu lòng tủi hổ;
Phần thưởng cho tôi một ngày đau khổ
Là bàn tay nhỏ nhắn của em yêu.
Lúc miệt mài chăm chỉ trước khung thêu
Em ngồi đó, dáng cúi người buông thả,
Mắt nhìn xuống, lọn tóc quăn lơi lả, —
Tôi lặng thinh, và âu yếm thả hồn
Ngắm nhìn em như một cậu bé con !…
Có nên nói em nghe về nỗi lòng bất hạnh,
Về nỗi buồn và hờn ghen canh cánh,
Những lúc xấu trời em sửa soạn du chơi?
Và lệ em trào trong phút lẻ loi,
Và lời nói chỉ hai người hay biết,
Và những chuyến về miền quê thân thiết,
Và dương cầm thánh thót một chiều kia?…
Alina em! Hãy thương hại chút đi.
Tôi không dám đòi nơi em tình ái,
Cũng có thể, vốn nhiều tội lỗi,
Thiên thần ơi, tôi đâu xứng em yêu!
Nhưng em ơi, hãy giả bộ ít nhiều!
Ánh mắt ấy giỏi diệu kỳ biến hóa!
Ôi, thú thực muốn lừa tôi chẳng khó!…
Chính tôi đang sung sướng tự dối mình!

Đọc tiếp »

Buổi sáng mùa đông

Băng giá và mặt trời, ngày tuyệt diệu!
Bạn diễm kiều vẫn say ngủ sớm mai
Người đẹp ơi, hãy tỉnh dậy đi thôi
Mở đôi mắt còn mộng mơ say giấc
Để đón chào ngôi Sao Mai phương Bắc
Và hiện mình rực rỡ nét Sao Mai!

Chiều hôm qua, em nhớ chứ, bão cuồng say,
Màn u tối giăng vòm trời mờ mịt;
Còn vầng trăng – một vết hoen nhợt nhạt,
Rọi ánh vàng qua xám xịt mây đen.
Và em ngồi vơ vẩn u buồn –
Còn giờ đây…hãy nhìn qua cửa sổ:

Dưới bát ngát màu trời xanh muôn thuở
Trắng tinh khôi những tấm thảm tuyệt vời,
Tuyết long lanh phản chiếu nắng trời,
Rừng thấp thoáng một mình thẫm tối,
Và tùng xanh ẩn sau làn nhũ mới,
Dưới tầng băng sông nhỏ lấp loáng trôi.

Cả căn phòng ánh hổ phách sáng ngời,
Củi vừa nhóm reo vui ti tách
Trong lò sưởi đốt nhằm ngày giá rét.
Thoải mái thay ngẫm ngợi dưới chăn êm.
Nhưng em ơi, có lẽ chúng ta nên
Sai người thắng tuấn mã vào xe trượt?
Trên mặt tuyết buổi sớm mai ta lướt,
Em mến thương, ta hưởng thú ngựa phi
Mặc đường dài cứ hăm hở lao đi
Ta sẽ thăm những cánh đồng hoang vắng,
Những cánh rừng mới đây còn dày rậm,
Và bờ sông bao thương mến với anh.

Đọc tiếp »

Không đề

Tên anh có nghĩa gì cho em nhỉ?
Nó sẽ tiêu tan như tiếng vọng u sầu
Của con sóng vỗ lên bờ xa thẳm,
Như tiếng đêm mất hút giữa ngàn sâu

Trang lưu niệm tên anh dòng bút ký
Sẽ chỉ là dấu tích chết, vô hồn
Tựa nét viết trên văn bia mộ chí
Nom lạ lùng một ngôn ngữ không quen

Tên anh ư? Từ lâu rồi quên lãng,
Trước đam mê, say đắm mới trong lòng
Tên anh đâu gợi tâm hồn em vương vấn
Ký ức xưa êm dịu, trắng trong

Nhưng một ngày gặp khi phiền muộn
Trong lặng thầm em hãy gọi tên
Và hãy nói: “Với anh còn kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim…”

Đọc tiếp »