Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG X

Xuất thế thỉnh kinh

Giật mình đứng lại
Gìm ngựa dừng chân
Trong lòng quá đỗi phân vân
Trông xa chỉ thấy tầng tầng núi cao
Lòng tự hỏi:”Tại sao thế nhỉ?
Phải chăng là con khỉ nằm kia
Gọi ta giúp hắn một khi
Nhưng ta thì giúp được gì cho cam?
Phật dạy ta phải làm việc tốt
Thôi thì ta cố nốt lần này
Biết đâu chẳng phải việc hay
Làm ơn chẳng đợi có ngày trả ơn
Giúp hắn thoát cảnh cô đơn
Cứu người thoát nạn còn hơn xây đài”

Ngộ Không giọt ngắn giọt dài
Nghìn sầu muôn thảm nghe lời chẳng hay
Đường Tăng không biết sao đây
Phải chăng khỉ ấy gọi thầy là ta?
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG IX

Thụ tôi đợi thầy

Quanh năm suốt tháng phải nằm không
Chịu đủ nắng hè lẫn gió đông
Cô đơn than thở khi quãng vắng
Tủi thân nằm khóc lúc người đông

Vì gây nên tội âu đành phận
Năm nắng mười mưa dám quản công
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Ngọc Hòang hờ hững cũng như không!

Lại nhớ khi xưa phật bảo ban
Ngộ Không rỗi việc nghĩ miên man
Đại Đường Đông Thổ chân tu ấy
Ta phải theo giúp thật chu tòan
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG VIII

Đại náo Thiên Cung

Hầu vương đứng giữa điện Linh Tiêu
Thân là bại tướng mà vẫn kiêu
Đao búa chém vào chẳng suy chuyển
Vạc dầu máy chém cũng xin chiều
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi
Tự tin đã có phép cao siêu
Những kẻ phá trời khi lỡ bước
Gian nan chi kể việc bấy nhiêu!

Ngọc Đế nghĩ ngợi nát cả óc
Không biết xử tội bằng cách chi
Khí thiêng tích tụ sinh khỉ đá
Thân gần bất tử rồi còn gì?
Chợt nhớ luyện đan lò bát quái
Bắt thả vào đấy nấu nhừ đi
Một công đôi việc thật là tiện
Lập tức thánh chỉ được thực thi…
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG VII

Oai lực Quan Âm

Vẫn là hào kiệt vẫn phong lưu
Chạy mỏi chân thì hẵng về hưu
Đã khách không tiền trong bốn bể
Lại người có tội giữa năm châu
No say mặc kệ đời nghiêng ngả
Nào biết Ngọc Đế giận xung thiên
(Tội ấy băm vằm ra mới hả)
Đã cất Nhị Lang đi đánh liền

Mới hay:
Nhị Lang đầu đội kim khôi
Tay cầm siêu bạc mình ngồi ngựa ô
Kêu rằng:”Bớ đảng hung đồ
Chớ quen làm thói hồ đồ nhố nhăng”
Ngộ Không mặt đỏ phừng phừng
“Thằng nào dám tới lẫy lừng vào đây
Trước gây việc dữ,tao đây!”
Liền quân bốn phía phủ vây bịt bùng
Ngộ Không tả đột hữu xông
Khác nào Triệu Tử mở vòng Đương Dương
Lâu la bốn phía vỡ tan
Đều quăng gươm giáo tìm đàng chạy ngay
Dương Tiễn chẳng kịp trở tay
Ăn phải một gậy vội bay về trời…
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG VI

Bàn đào riêng hưởng

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Hầu vương ấy bừng bừng đi…rửa nhục

Khi mới đến cũng là vừa kịp lúc
Còn đang bầy bàn tiệc đón quần tiên
Giở phép ra,thổi nhẹ bọn kia liền
Đứng im lặng,trơ trơ như hóa đá

Nhìn bàn tiệc khỉ ta vui thích quá
Tha hồ ăn,mặc sức đến no say
Miệng nhai đào,tiên tửu nắm trong tay
Thỉng thỏang lại ngửa cổ tu ừng ực
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG V

Hữu danh vô thực

Đoạn này tới thứ quay về
Ngộ Không khỉ ấy đã chê cõi trời
Hầu vương cát cứ một nơi
Việc gì phải chịu để người bảo ban
Cứ gì đã phải làm quan?
Thà làm Đại Thánh đàng hòang cho oai

Vẩn vơ chàng đã tới nơi
Núi Hoa Quả ấy-hơn mười cảnh tiên
Tốt tươi cây cỏ khắp miền
Lánh xa chốn tục-khách thiền dừng chân
Trứơc Thủy Liêm động khóa xuân
Vẻ non xa,thác nước gần ở chung
Bốn bề bát ngát xa trông
Cát vàng cồn nọ bụi hồng dặm kia
Bẽ bàng mây sớm trăng khua
Nửa tình nửa cảnh như chia tấm lòng
Đường đường một đấng anh hùng
Công danh đã chán cuối cùng về đây
Nhớ khi xưa lúc chia tay
Đã có lời hứa chốn này cùng nhau
Thời gian thấm thoắt qua mau
Quê xưa núi cũ trước sau một lòng
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG IV

Vết nhơ khó rửa

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ hòa chữ chiến khéo là ghét nhau
Nghìn năm trong cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Vũ lực nay đã không xong
Phải đành hòa hoãn mới hòng êm xuôi
Ngọc Hòang phát lệnh cho mời
Ngộ Không khỉ ấy lên chơi Thiên Đình
(Lão Tôn vốn…kém thông minh
Nên khi biết chuyện thuận tình đi ngay)
Dặn lũ con cháu thế này:
“Ta đi làm tướng chúng mày chớ lo
Đợi khi được chức quan to
Muôn phần rạng rỡ giúp cho quê nhà
Đến khi đã chán xông pha
Nơi núi Hoa Quả chúng ta xum vầy”
Nói rồi vút chín tầng mây
Lộn mình mấy cái tới ngay Thiên Đình
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG III

Ngang sức yêu hầu

Vũ trụ nội mạc phi phận sự
Lão Hành Giả tài bộ đã vào lồng
Khi ôn văn,khi luyện võ,khi náo biển Đông
Gồm thao lược đã nên tay ngất ngưởng
Núi Hoa Quả cờ đại tướng
Có khi xé sổ tử Âm cung
Mặc tài thao lược vẫy vùng
Gậy sắt giáp vàng đeo ngất ngưởng
Kìa núi nọ phau phau mây trắng
Quản muôn người cho đáng mặt đại vương
Luyện quân,tập võ,tích trữ lương
Trời cũng giật mình ông ngất ngưởng
Ngọc Hòang bèn sai người đại tướng
Tên Na Tra-tam thái tử thiên cung
Nhị Lang thần Dương Tiễn và cùng…
Hai trăm vạn thiên binh thiên tướng
Từ thiên giới bất thần đánh xuống
Hòng đập tan “lũ khỉ nhãi ranh”

Nào ngờ mọi sự không thành
Lại khiến quân ta thêm tơi tả
Lũ khỉ ấy:
Vốn chẳng phải quân cơ quân vệ,
theo dòng ở lính động Thủy Liêm;
Chẳng qua là khỉ bé,khỉ to,mến nghiã làm quân núi Hoa Quả.
Mười tám ban võ nghệ,chúng đã tập rèn;
Chín chục trận binh thư,bây giờ bầy bố.
Tên sắt bắn bằng cung gỗ tốt,
cũng đâm thủng bụng thiên binh kia;
Gươm đeo dùng bằng lưỡi dao phay,cũng chém rớt đầu thiên tướng nọ.
Chi nhọc quan quản gióng trống kỳ trống giục,đạp cỏ lướt tới,coi thần cũng như không;
Nào sợ thần tiên dùng phép thuật nhỏ to,xô nhau xông vào,liều mình như chẳng có.
Bọn đâm ngang,lũ chém ngược,làm cho Na Tra thái tử hồn kinh;
con hè trước,con ó sau,trối kệ Dương Tiễn Nhị Lang hùng hổ.
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – Chương II

Danh vang tứ hải

Từ biệt thần tiên đảo
Cưỡi mây gió rong chơi
Chàng trở về quê cũ
Núi hoa quả đây rồi:
Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi
Bên rừng nhảy nhót một con nai vàng
Khỉ con uống nước bên nguồn
Hàng tùng rủ rỉ bên cồn đìu hiu
Mây hồng ngừng lại sau đèo
Mình cây nắng nhuộm bóng chiều không đi
Trời cao xanh ngắt-ô kìa!
Lão Tôn Hành Giả đã về đến nơi
Họ hàng khỉ thích mê tơi
Tiếng hô dậy đất vang trời:Muôn năm!

Một đồn mười,mười đồn trăm
Tiếng tăm chàng đã vượt vòng biển Đông
Khắp nơi ma quỉ ngóng trông
Lão Tôn sẽ khiến non sông đổi dời
Đang hứng khởi,một người liền nói:
“Bẩm đại vương hết đỗi anh minh
Tiếng ngài rung động thiên đình
Sao ta lại không tuyển binh tiến đánh
Ngài xứng làm Tề Thiên Đại Thánh
Thay Ngọc Hòang cai quản bốn phương
Tài thao lược,thế hùng cường
Hào khí dương dương người tái thượng
Khen chê phơi phới ngọn đông phong
Khi ca khi tửu khi cắc khi tùng
Hơn phật hơn tiên hơn đứt tục”
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG I

VƯỢT BIỂN TẦM SƯ

Khi xưa ở dưới cõi trần
Nơi Hoa Quả đảo đá thần nằm phơi
Đá ấy nào phải chuyện chơi
Hấp thu tinh khí đất trời từ lâu
Thời gian thấm thoát qua mau
Đến lúc đá phải về chầu tổ tiên

Một tiếng sét kinh thiên động địa
Giáng xuống trần bổ đá làm đôi
Hào quang tỏa rạng đất trời
Từ trong đá ấy một người nhẩy ra
Dáng người to lớn đẫy đà
So với… khỉ đột lại là phần hơn
Tay Lý Đức,chân Hồng Sơn
Hoa gen thua thắm liễu hờn kém xanh
Đẹp trai nghiêng nước nghiêng thành
Sắc đành đòi một tài đành họa hai….
Đọc tiếp »