Thì thầm tiếng xuân

Đã nghe sự vật chuyển vần
Đất trời nao nức mỗi lần Xuân sang
Muôn hoa hương toả nồng nàn
Đào hồng sắc thắm . Mai vàng lung linh
Giọt xuân trên lá mát lành
Như trao ân ái như dành yêu thương
Mận , mơ nở trắng bản mường
Cúc vàng, vàng cả nẻo đường quê ta

Như là trời đất giao hoà
Trào dâng sức sống đậm đà sắc Xuân
Thác tung bọt nước trắng ngần
Mặt hồ mấy cặp sâm cầm đắm say
Lưng trời cánh én lượn bay
Chồi non , ứa nhựa căng đầy thân cây
Nghe hồn rạo rực ngất ngây
Chén Xuân mới nhấp đã say la đà

Thương người lính đảo trùng xa
Hoa san hô – nhớ quê nhà – hoa xuân
Canh nơi trời , biển rất gần
Đã nghe trong sóng thì thầm tiếng Xuân!

Spring!

Spring! How beautiful is the
Spring! How wonderful is the
Spring! How majestic is the
Spring! How fantastic is the
Spring! How tantalizing is the
Spring! How glorious is the
Spring! How melodious is the
Spring! How joyful is the
Spring! How breathtaking is the
Spring! How uplifting the
Spring! How happy is the
Spring! How magnificent is the
Spring! How colorful is the
Spring! How tasteful is the
Spring! How memorable was the
Spring! How flavorful is the
Spring! How aromic is the
Spring! How sweet is
Spring! How beautiful is the
Spring!

Весна

Опять весной в окно мое пахнуло,
И дышится отрадней и вольней…
В груди тоска гнетущая заснула,
Рой светлых дум идет на смену ей.
Сошли снега… Оковы ледяные
Не тяготят сверкающей волны…
И плуга ждут далекие, немые
Поля моей родимой стороны.

О, как бы мне из этих комнат душных
Скорей туда хотелось – на простор,
Где нету фраз трескучих и бездушных,
Где не гремит витий продажных хор.

В поля! в поля! знакомая природа
К себе красой стыдливою манит…
В поля! там песнь воскресшего народа

Свободная и мощная звучит.

Thế là hết: mình không còn chung lối!

Thế là hết: mình không còn chung lối!
Lần cuối cùng anh ôm ấp chân em
Tự môi anh lời cay đắng thốt lên
“Thế là hết” – anh nghe lời em đáp
Anh thôi không tự lừa mình, dối gạt
Đeo đuổi em bằng tâm trạng u buồn
Chuyện tình này rồi có thể nguôi quên
Phận đời anh vô duyên vòng luyến ái
Em tươi trẻ, hồn đẹp xinh phơi phới
Mai ngày em được biết mấy người yêu.

Всё кончено: меж нами связи нет

Всё кончено: меж нами связи нет.
В последний раз обняв твои колени,
Произносил я горестные пени.
Всё кончено — я слышу твой ответ.
Обманывать себя не стану вновь,
Тебя тоской преследовать не буду,
Прошедшее, быть может, позабуду —
Не для меня сотворена любовь.
Ты молода: душа твоя прекрасна,
И многими любима будешь ты.

Em từ giã

Em bỏ nơi đất khách quê người
Trở về bến bờ quê hương xa thẳm
Trong giây phút khó quên buồn thảm
Giọt nước mắt tràn trong mắt anh rơi.
Đôi bàn tay anh dại khờ rét cóng
Cố níu giữ em ở lại cùng anh
Anh van em đừng qua đi mau chóng
Phút đau thương ly biệt mong manh.

Nhưng em dứt bỏ nụ hôn cay đắng
Khỏi làn môi đang run rẩy khác thường
Em gọi anh về miền quê xa vắng
Bỏ chốn lưu đầy ảm đạm, thê lương
Em nhắn nhủ: “Mai ngày ta gặp lại
Dưới trời xanh bát ngát muôn đời
Dưới bóng cây ô-liu tình ái
Anh yêu, mình lại hòa hợp làn môi”

Đọc tiếp »

Ghen với không đâu

Em lại về thành phố của anh
Hoa sữa cuối mùa còn nồng nàn như lửa
Hoa gợi nhớ, trời ơi đừng gợi nhớ
Em muốn quên anh có một thời!
Một thời sóng nước Hồ Tây lung linh
Mắt ai long lanh như sương trời biếc cỏ
Hoa tháng năm không vì em thắp lửa
Gió tháng mười cồn nỗi nhớ về em
Những góc phố xưa đã trả về đêm
Trả về lãng quên những hẹn hò một thủa
Em qua nơi này lòng ồn ào như thể
Anh bây giờ vẫn anh của ngày xưa…
Rồi lại buồn lại ghen với cơn mưa
Những đôi lứa dập dìu, những chiều êm êm đợi
Hương hoa sữa bên đường cứ gợi
Một mối tình trong trẻo trước hoàng hôn.

Thu 1995

Gửi cô gái ngoại quốc

Tôi đang viết những vần thơ chia tay,
Bằng thứ tiếng em không rành rẽ
Có thể sẽ gây những hiểu lầm thú vị
Chỉ mong em hiểu thấu một điều này:

Tôi vẫn biết khi mình chưa tàn tạ
Phút chia xa tình cảm dẫu tổn thương
Thì với em, tôi một lòng ngưỡng mộ
Chỉ với em, tôi mơ tưởng, vấn vương…

Khi em hướng tới những hình bóng khác
Hãy tin, em, duy nhất trái tim tôi,
Như em đã hằng tin, dù chẳng biết
Những đam mê dằn vặt nó trong đời.
Đọc tiếp »

Đức mẹ đồng trinh

Tôi không treo trong trai phòng đạm bạc
Những bức tranh của danh họa cổ xưa
Để khách thăm phải tôn kính sững sờ
Đứng lặng nghe lời phẩm bình uyên bác

Trong góc đơn sơ bộn bề sách vở
Tôi hằng mong chiêm ngưỡng một bức tranh
Dõi nhìn tôi trìu mến từ mây xanh
Mẹ Đồng Trinh bồng Hài Đồng Cứu Thế

Nàng trang nghiêm, ánh mắt người thông tuệ
Trong hào quang thanh thoát vẻ nhân từ
Dưới gốc cọ Xiôn lặng lẽ ưu tư
Chỉ hai người, không thiên thần hộ vệ

Điều ước nguyện giờ đây thành sự thật:
Tạo hoá ban em giáng tự trên trời
Tuyệt tác hình người đẹp xinh thanh khiết
Em – Đức Mẹ Đồng Trinh của lòng tôi.
Đọc tiếp »

Đừng mang theo hình em

Anh đi xa
Đòi mang theo một tấm hình em cho đỡ nhớ
Cái chấm nhỏ màu nâu trên làn môi hé mở
Đủ dịu lòng cơn khát lúc xa nhau

Nhưng em chẳng muốn thế đâu
Đừng bao giờ nguôi khát
Đừng bao giờ phai nhạt
Tình yêu ơi, xin cứ để cồn cào!

Dù anh đang ở tận nơi nào
Nhắm mắt lại là có em bên cạnh
Phút tưởng tượng dập dồn cảm xúc
Cái chấm nhỏ mầu nâu trong tột cùng hạnh phúc
Thành nhuỵ nụ hôn trong mơ…

Đừng bao giờ
Đừng bao giờ
tìm cách đỡ yêu em.

Nguồn: Báo Văn nghệ số 25 ngày 24/06/1995

Làng tôi

Làng tôi nơi xa xôi
Có đồng ruộng chiêm mùa nước nổi
Những ngõ thôn mưa về thường lầy lội
Phù sa sông lẫn dấu chân trâu.
Mùa hạ chang chang nắng khét da đầu
Trẻ con lau nhau củ khoai củ lạc
Bà tôi mặc áo nhuộm nâu, quần ống lệch
Suốt bốn mùa đội mãi một vành khăn

Làng tôi những năm mất mùa thiếu ăn
Tiếng chào vẫn cao hơn mâm cỗ.
Cha tôi cho tôi xa làng ở trọ
“Bụng chữ hũ vàng quý lắm con ơi”.
Mẹ tôi khóc thương con
Thương chính mẹ không có ai đỡ đần công việc
Những việc không tên mà tuổi xanh mẹ hết.
Đọc tiếp »