Không có số được vàng

Suốt cuộc đời tôi tìm kiếm tình yêu
Như người ta tìm vàng đãi cát
Chân tôi bước khắp ngả đường sa mạc
Hết ngày dài lại đêm thâu

Nhát tôi đào hoáy thành vực sâu
Cát moi lên ngỡ đắp thành trái núi
Tôi như con sò cắm sâu vào lòng suối
Như con sên bám chặt lá cây rừng.

Tôi chưa gặt được niềm vui đầu tiên
Nên chẳng nhận ra cay đắng sau cùng
Quên mất lời dạy xưa,
Mẹ tôi kể lại rằng:
Người đào vàng phải có số được vàng
Đến ngày được vàng
Nắm đất sét cũng hóa ra vàng thỏi.

Tôi trong chuyện tình yêu
Như người không có số đựợc vàng
Dẫu gặp vàng,
Cầm được vàng
Vàng cũng thành đất sỏi!

Nguồn: Đoàn Thị Lam Luyến – 36 bài thơ, NXB Lao Động, 2007

Gửi tình yêu

Nếu ta gửi tình yêu
Vào một nơi chân thật
Thì tình yêu của ta
Sẽ thành hương thành mật

Gửi tình yêu vào đất
Được hoa trái đầy cành
Gửi lên trời cao rộng
Sẽ được ngọn gió xanh

Ta trao cả cho anh
Một tình yêu cháy bỏng
Như một cánh buồm xinh
Hiến mình cho biển rộng

Ta đã gửi cho anh
Một con tim dào dạt
Và anh trả cho ta
Nỗi buồn đau tan nát!

Ta muốn ôm cả đất
Ta muốn ôm cả trời
Mà sao không yêu trọn
Trái tim một con người?

Trích từ tập thơ “Đoàn Thị Lam Luyến 36 bài thơ”, NXB Lao động, 2007

Anh là bão táp đời em

Sao anh không là gió mát?
vỗ về giấc ngủ em
Sao anh không là nắng dịu êm?
sưởi ấm lòng em lạnh giá
Sao anh không là biển cả?
cho em căng nhẹ cánh buồm
Sao anh không là bình minh?
nhuộm thắm chân trời mơ ước

Mà anh lại là bão táp
thổi bùng cơn lốc
đời em.
Cơn lốc xoáy tròn
cơn lốc cuồng điên
để em vật vờ
giữa cơn lốc xoáy
và em nhận ra
Tình yêu.

Tim con gái

Tim con gái, trái tim con gái
Chưa biết yêu đã biết thở dài
Thương cây, thương cỏ, thương trời mây
Thương cả phút giây lãng đãng này.

Tim con gái, trái tim ngần ngại
Chẳng đủ tin để gánh phong trần
Thương yêu chút đã dừng chân lại
Kẻo xa xôi lại bảo “không gần”

Khi đã yêu, trái tim chịu tội
Biết rằng sầu sẽ úa bờ môi
Ngày lại tháng tim yêu hằng đợi
Một bóng hình vẫn mãi xa xôi

Tim con gái chẳng làm tượng đá
Đá vô tri sống chết mặc ai
Tim con gái hóa thành cây lá
Cùng đất trời xanh thắm miệt mài.

(10-8-1997)

Với triệu con người

Giữa chợ búa, bến tàu, trong mỏ tối
giữa xóm chài và làng dệt vải
tình yêu ta ở trong thư các bác đưa thư
trong quầy hàng dầu hoả ở ngã tư
trên bảng giờ tàu, trên mặt đe sáng chói
trên nhãn vở học trò, con dao rọc giấy
trên mỗi thanh ray nóng bỏng ngoài ga
mũi kim khâu áo, tấm vải che mưa
giữa bụi cỏ tầm thường, ngọn cây rực rỡ
mái chèo, cây đàn, bao diêm nhóm lửa
trên bếp củi hồng, trên đỉnh cột buồm xanh…

đêm ta nghe ngọn gió mênh mông
thổi hơi ấm từ rừng sâu đang thở
suối trong đất như sữa nằm trong vú
bầy chim bay soải cánh nhịp nhàng
sườn nhấp nhô trần trụi của biển lam
bến cảng rộng cho con tàu trở lại
gió mù mịt những bức tường bốc khói
Đọc tiếp »

Một thành phố khác một bờ bến khác

Một thành phố khác một bờ bến khác
Con thuyền trên sóng mạnh chồm lên
Những quả chuông thuỷ tinh
Ngân vang trong ánh sáng
Bàn chân dẫm lên một vùng đất khác
Những cánh đồng vụt mở bao la.

Chim én bay trên nóc nhà xa
Sau cuộc đời này một cuộc đời mới nữa
Nơi không có lo âu buồn khổ
Con người được nghỉ ngơi ở giữa con người
Anh đưa em đi hết ánh trăng này
Một dòng sông khác một vầng trăng khác
Một bài ca rì rầm trên cỏ mát
Một nụ cười mới gặp đã thân yêu
Hay chỉ giấc mơ của những buổi chiều
Chiến tranh, khổ nghèo, cái chết
Vượt lên những vách tường chật hẹp
Một chân trời xanh biếc lúc hoàng hôn ?
Đọc tiếp »

Nơi ấy

Ở nơi ấy có một đồi mua tím
Có con đường đất mịn mát chân đi
Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín
Có người em bé nhỏ ngóng ta về.

Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ
Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu
Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ
Ngọn gió chiều, hoa sở trắng như mưa.

Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ
Xuyên qua rừng, ngập ướt cả bờ lau
Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa
Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu.
Đọc tiếp »

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.
Đọc tiếp »

Tự hát

Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin
Đọc tiếp »

Lời nguyện cầu

Ôi, nếu thực là trong đêm sâu vắng
Khi trần gian tất cả ngủ bình yên
Và từ trời cao muôn ánh trăng vàng
Tràn lai láng trên những hàng bia đá,
Ôi, nếu thực là trong giây phút đó
Những mồ sâu lặng lẽ bỗng trơ hoang
Hỡi Lâyla, anh kêu gọi, chờ em
Hãy bay tới cùng anh, Lâyla hỡi!
Hãy về đây, về đây, Lâyla hỡi!

Hãy hiện lên, hỡi bóng dáng thân yêu
Giống như em hiện trước giờ vĩnh biệt,
Và nhợt nhạt, lạnh băng ngày đông rét,
Và thảm thê vì đau đớn cuối cùng.
Hãy về đây như ngôi sao xa lắc,
Hay như cơn ác mộng hãi hùng
Cơn gió thoảng qua hay một tiếng bâng lâng,
Gì đi nữa, không sao, Lâyla hỡi!
Hãy về đây, về đây, Lâyla hỡi!
Đọc tiếp »