Nếu đời nỡ dối lừa em…

Nếu đời nỡ dối lừa em
Đừng hờn, đừng giận mà thêm âu sầu
Ngày buồn bình thản đương đầu
Ngày vui lại đến mang màu sáng tươi

Con tim đập nhịp xa vời
Nay thời hiu hắt, mai thời đáng yêu
Sẽ trôi qua hết mọi điều
Chỉ là khoảnh khắc.. rất nhiều mến thương
Đọc tiếp »

Hết rồi, tình đã vỡ tan

Hết rồi – tình đã vỡ tan
Anh hôn lần chót đôi bàn chân em
Những lời chua xót thốt lên –
Anh nghe lời đáp của em: – Hết rồi

Anh không còn tự dối thôi
Nỗi sầu anh chẳng trọn đời dõi em
Chuyện tàn có thể anh quên
Tình yêu không thể đáp đền cho anh!

Trẻ trung hồn lại đẹp xinh
Mai em được biết bao tình mến yêu.

(1824)
(Xuân Diệu dịch qua bản dịch nghĩa của Thúy Toàn)
Đọc tiếp »

Gửi mẹ nuôi

Bạn thân thiết trong những ngày cơ cực
Nguồn mến thương nâng bước đời con!
Rừng thông thăm thẳm cô đơn
Ngóng con ngày tháng mỏi mòn mẹ trông

Trong phòng khách bên song cửa sổ
Như người canh, thương nhớ mênh mang
Tay già lần mũi kim đan
Như đang đếm bước thời gian chậm buồn

Mẹ thẫn thờ nhìn đường xa thẳm
Lối cổng vào bỏ vắng từ lâu
Buồn thương, linh cảm, lo âu
Lại càng chất nặng thắt đau ngực già
Thốt nhiên mẹ tưởng sững sờ…

Thu vàng

Thu buồn, – cặp mắt đắm say,
Tôi yêu sắc đẹp em ngày chia phôi.
Thiên nhiên tàn úa bỗng tươi,
Rừng thay áo mới, cả trời vàng au.
Ồn ào hơi gió thở mau,
Bầu trời gợn sóng như màu khói sương.
Vài tia nắng hiếm nhớ thương
Sợ mùa đông sớm quen đường đến nhanh.
Đắm trong yên tĩnh ngọt lành,
Tôi quên thế giới thức thành tiếng thơ.

Tâm hồn xáo động ngẩn ngơ,
Tơ lòng run rẩy, mộng chờ đợi ai.

1833

Bên đóa hồng

Bên đoá hồng kiêu kỳ
Có con chim hoạ mi
Loài danh ca sơn cước,
Ngọt ngào lên tiếng hót:
“Nàng hồng ơi, nàng hồng!
Ta trong xiềng trong xích
Nhưng lòng ta thoả thích
Vì xiềng xích của nàng”.
Chim hoạ mi hót vang
Nhởn nhơ trong nô lệ
Trên bụi cành nguyệt quế,
Cạnh đoá hồng đẹp xinh
Trong bóng đêm hữu tình.

Bậc tiên tri

Hồn tôi dằn vặt khát khao

Tôi đi thơ thẩn lạc vào sa nguyên
Đồng u tối bỗng bừng lên
Thiên thần sáu cánh hiện trên ngả đường
Ngón tay như mộng nhẹ nhàng
Thiên thần động đến bàng hoàng mắt tôi
Mắt tôi bỗng mở rạng ngời
Tựa như mắt phượng hoàng soi mấy trùng
Tay tôi vừa chạm tay thần
Bỗng đầy muôn tiếng vang ngân dạt dào
Tôi bỗng hiểu cả trời cao
Hiểu tiên bay bổng ngạt ngào trên non
Hiểu loài thuỷ quái chui luồn
Hiểu công dưới đất cây non nảy chồi
Thiên thần nghiêng xuống hồn tôi
Dứt quăng cái lưỡi lắm lời thị phi
Lưỡi nhiều tội lỗi vứt đi
Giữa đôi môi lạnh tái tê, đặt vào
Tay đang bê bết máu đào
Lưỡi hiền của rắn dồi dào trí khôn
Một gươm thần lại bửa luôn
Ngưc tôi, rút trái tim còn rảy run
Và trong cái ngực chưa hàn
Nhét liền một cục lửa đang cháy hồng
Giữa nơi sa mạc mênh mông
Tôi nằm như cái thây không biết gì
Bỗng trời gọi phán: ” Dậy đi!
Hãy nghe! hỡi bậc tiên tri, hãy nhìn!
Năm châu bốn bể đi liền
Mà đem lời nói đốt tim muôn người!”

Giông tố

Anh có thấy cô nàng xiêm áo trắng
Trên đỉnh cao giữa sóng nước bao la
Anh có thấy cô nàng xiêm áo trắng
Trên đỉnh cao giữa sóng nước bao la
Khi, sủi sục trong mịt mù bão lớn
Biển dâng trào đùa bỡn với bờ xa
Khi những tia chớp lòe bừng chiếu sáng
Phủ lên nàng đỏ rực ánh hào quang
Và khi gió thổi vào nàng điên loạn
Làm cuộn bay phấp phới chiếc khăn nàng?
Ôi, biển cả trong mịt mờ bão tố
Và trời mây muôn ánh chớp đẹp sao?
Nhưng tin tôi: cô nàng trên mỏm đá
Đẹp hơn nhiều sóng, bão với trời cao.
Đọc tiếp »

Tiếng vọng

Có tiếng thú gầm trong rừng thẳm
Tiếng tù và, tiếng sấm rền vang.

Hay bên đồi tiếng hát của một nàng
Sau mỗi âm thanh náo động
Là trong bầu không gian trống rỗng
Ngươi đều sinh ra một tiếng vang

Người lắng nghe tiếng sấm rền dậy đất,
Tiếng sóng gầm tiếng thét bão dông,
Tiếng gọi nhau của lũ mục đồng
Mỗi tiếng ngươi đều đáp trả
Riêng tiếng ngươi không ai buồn vọng cả…
Số phận người cũng thế hỡi thi nhân.
Đọc tiếp »

Chết ở đâu?

Dẫu lang thang dọc phố phường ồn ã
Hay vào thánh đường rộn rã người chen
Hay ngồi giữa đám đông cuồng nhiệt thanh niên
Tôi chìm đắm trong vẩn vơ mơ mộng.

Tôi vẫn nói: tháng ngày phi mau chóng
Và bao người ta đang thấy nơi đây
Là bấy nhiêu người thiên cổ mai ngày –
Với ai đó phút cuối cùng sắp điểm.

Khi ngắm cây sồi già đơn chiếc,
Tôi nghĩ suy: đây trưởng lão rừng xanh,
Sẽ sống vượt đời ta lãng quên nhanh,
Như từng vượt ông bà ta trước đó.
Đọc tiếp »

Chiều đông

Đầy trời bão nổi sa mù
Xoáy sâu từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ

Đầy trời bão nổi sa mù
Xoáy sâu từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ
Lúc trên mái nhà cổ sơ
Lay lắt tầng tranh than thở
Lúc đập gấp vào cửa sổ
Như người khách chậm đường xa.

Nỗi buồn tăm tối bao la
Phủ kín căn nhà dột nát,
U già ơi sao héo hắt,
Sao u chẳng nói lên lời ?
Hay than thở ngoài trời
Day dứt làm u mệt lả ?
Hay guồng sợi quay rời rã
Rì rầm ru u ngủ quên?
Đọc tiếp »