***(Không Đề)

Tôi một mình bước ra con đường nhỏ
Qua màn sương con đường đá ánh lên
Đêm tĩnh lặng. Đồng hoang nghe lời Chúa
Và những ngôi sao to nhỏ tự tình.

Giữa bầu trời diệu kỳ và trang trọng
Đất ngủ yên trong ánh sáng màu xanh
Có điều chi làm cho tôi đau đớn?
Có điều chi tôi mong đợi cho mình?

Không còn đợi điều chi từ cuộc sống
Tháng ngày qua không một chút tiếc thương
Tôi đi tìm tự do và tĩnh lặng
Tôi chỉ mong giá được ngủ và quên!
Đọc tiếp »

Ghềnh Đá

Đêm mây vàng ngủ lại.
Trên ngực đá khổng lồ.
Sớm lên đường bay vội.
Trên trời xanh nhởn nhơ.

Đêm mây vàng ngủ lại.
Trên ngực đá khổng lồ.
Sớm lên đường bay vội.
Trên trời xanh nhởn nhơ.

Nhưng trán nhăn ghềnh đá.
Một vết ướt còn ghi.
Cô đơn đá ngẫm nghĩ.
Khóc thầm giữa hoang vu.

Tình và biển

Ngày xưa tôi chưa ra biển
Tưởng biển màu xanh,
Xanh màu phẳng lặng
Ngày xưa tôi chưa yêu
Tưởng tình yêu đầy mộng.

Ngày nay tôi ra biển
Biển đầy sóng lớn
Ngày nay tôi biết yêu
Tình yêu đầy cay đắng…

Không sóng to gió lớn không là biển
Chẳng phải đắng cay chẳng phải yêu.

Đừng đùa cợt với tình yêu em ạ
Đừng lả lơi khi thấy người ta yêu
Tuổi thanh niên đừng tàn nhẫn quá nhiều
Đừng tưởng rằng ai cũng yêu em cả.

Nàng xinh đẹp tựa hồ như giấc mộng

Nàng xinh đẹp tựa hồ như giấc mộng
Của bé con dưới ánh sáng phương Nam
Ai cắt nghĩa rằng đẹp nghĩa là nàng
Với ngực cao hay thân hình duyên dáng.

Hay đôi mắt mở to? – nhưng tôi tin
Tất cả đấy không gọi là sắc đẹp
Miệng không nói lời làm sao yêu được
Chẳng mùi hoa – không ánh lửa mắt nhìn.

Nhưng trời ơi, tôi xin được thề nguyền
Nàng rất đẹp!.. tôi cháy lên, run rẩy
Khi mái tóc xõa trên vầng trán ấy
Tơ nhung vàng tôi khẽ chạm tay lên.

Và tôi sẵn sàng quì xuống chân nàng
Trao thiên đàng, cuộc đời, trao hết tất
Chỉ để được nhận về tôi ánh mắt
Là tất cả niềm khoái lạc hân hoan!
Đọc tiếp »

Cái chết của nhà thơ

Người chết rồi, Nhà Thơ! – chết vì danh dự –
Chết trong oan nghiệt những lời đồn,
Đã gục xuống mái đầu từng ngẩng cao kiêu hãnh,
Viên đạn trong tim và khát vọng rửa hờn…

Hồn nhà thơ trắng trong không chứa nổi
Nỗi nhục ê chề trong lời xúc phạm nhỏ nhen,
Và, chống lại cường quyền, Người đã đứng lên,
Chỉ một mình, như trước… và bị giết!
Người đã chết! Nhưng những lời thổn thức,
Khúc tụng ca rỗng tuyếch lại vang lên,
Bọn sát nhân còn biện bạch đê hèn.
Khi bản án số mệnh Người đã xử.

Không phải các ngươi thì còn ai nữa
Rắp tâm đuổi xua tự do, bất khuất của thiên tài?
Và các ngươi không ngần ngại mua vui
Bằng trò thổi bùng đám lửa dần tàn lụi.
Đọc tiếp »

Gửi Pushkin

Bạn chớ nghĩ lời tôi chua chát
Vì đời tôi bất hạnh? Không đâu
không đâu bạn mọi dày vò nghiệt ngã
Chỉ bảo tai ương cứ chồng chất thêm nhiều

Tôi còn trẻ nên tim tôi rất khoẻ
và lòng khao khát trưở thành một binsom
Tôi với bạn đã chung nghìn cay đắng
giá được chung cả số phận vui buồn

Tôi như kẻ hoài công tìm vui thú
nhưng sự đời hắt hủi mãi không thôi
nhìn phía trước kẻ thân tình chẳng có
Ngó sau lưng quá khứ lạnh ghê người.

Người thành công nhìn thấy cơ hội trong khó khăn
Kẻ thất bại nhìn thấy khó khăn trong cơ hội.

Tổ quốc

Tôi yêu Tổ quốc- một mối tình kỳ lạ
Không nghe theo lý trí nơi tôi
Bao vinh quang từng đổi máu xương rơi
Và thanh bình đầy tự hào tin cẩn
Và tập tục tự ngàn xưa thăm thẳm
Không khuấy lên niềm ước vọng trong tôi.

Nhưng tôi yêu- vì sao, tôi chẳng biết Những thảo nguyên lạnh lẽo đứng lặng thinh,
Những cánh rừng bát ngát gió lay nghiêng
Những dòng sông nước tràn như biển biềc
Yêu những đường quê… ngồi xe rong ruổi miết
Mắt dõi bóng đêm, lòng nhớ quán qua đường
Khi bắt gặp xa xôi đôi ánh lửa
Leo lét đỏ trong xóm nhỏ thê lương.

Yêu gốc rạ cháy lan làn khói nhẹ
Một chuyến xe đêm dừng nghỉ giữa đồng
Đôi gốc bạch dương thân trắng song song
Giữa biển lúa vàng, trên gò đơn lẻ.
Với niềm vui sướng nhiều kẻ chưa từng
Tôi đứng ngắm nhìn sân phơi đầy ắp
Một ngôi nhà con mái rơm mới cất,
Một khung cửa nhỏ trạm trổ khéo tay;
Những đêm hội hè sương đậm lá cây
Tôi mải mê xem đến canh khuya muộn
Điệu múa giậm chân ồn ào vui nhộn,
Dăm bác thợ cày rượu đã ngà say
Đọc tiếp »

Cánh buồm

Buồm ai đó cô đơn trắng toát
Lướt trong sương xanh ngát biển khơi
Tìm chi ở chốn xa xôi?
Còn chi bỏ lại khi rời quê hương?

Gió gầm rít bốn phương sóng cuộn
Cột buồm nghiêng mình, uốn triền miên
Ôi, niề m h ạnh phúc không tìm
Cũng không từ bỏ những niềm sướng vui

Thuyền lướt dưới mặt trời vàng chói
Biển xanh rờn vời vợi mênh mông
Nhưng buồm ao ước cuồng phong
Dường như có bão mà lòng yên vui.

ПАРУС

Белеет парус одинокой
В тумане моря голубом. —
Что ищет он в стране далекой?
Что кинул он в краю родном?

Играют волны, ветер свищет,
И мачта гнется и скрыпит;
Увы! — он счастия не ищет
И не от счастия бежит! —

Под ним струя светлей лазури,
Над ним луч солнца золотой: —
А он, мятежный, просит бури,
Как будто в бурях есть покой!

(1832)

Gửi em gái Su-ra

Anh chưa từng thấy ai xinh thế
Trong hồn anh ấp ủ một điều
Em-hình ảnh của anh thời trẻ
Anh bồi hồi nôn nao bao nhiêu.

Em-bài ca màu da trời xanh thẳm
Em gái ơi,anh thương mến suốt đời
Con bò nhà mình giờ thế nào em nhỉ
Còn rút chăng những sợi rơm buồn?

Giọng hát em ấm lòng anh nỗi nhớ
Chữa lành anh giấc mộng tuổi thơ
Thanh lương trà nhà mình còn cháy đỏ
Và trên cây khói trắng vẫn phủ mờ.?
Đọc tiếp »

Nước Nga

Ôi nước Nga thân thiết của tôi ơi
Nhà gỗ thông xanh khoác áo choàng tượng chúa…
Một màu xanh mát ngắm nhìn thuê thoả
Một màu xanh tít tắp tận chân mây

Như một kẻ hành hương từ xa đến
Tôi ngắm nhìn mãi đồng ruộng của Người
Bên lối vào le te bên thôn xóm
Những cây phong gầy guộc lá reo vui

Ngày lễ thánh nhà thờ trên mỗi nẻo
Hương mật ong, táo chín toả ngất ngây
Sau điệu nhảy cầm tay trên cỏ thảo
Là rộn ràng đến điệu vũ xuân tươi
Đọc tiếp »