“Trong sóng biển nghe du dương êm ái”

Trong các thân sậy bên bờ có cấu trúc âm nhạc

Trong sóng biển nghe du dương êm ái
Có hài hoà trong tranh cãi của thiên nhiên
Tiếng xào xạc nhịp nhàng đầy nhạc điệu
Tuôn chảy trong thân sậy yếu mềm

Có trật tự đương nhiên trong vạn vật
Sự nhịp nhàng trọn vẹn trong thiên nhiên
Chỉ có trong tự do của chúng ta hư ảo
Là giữa chúng ta và nó có tị hiềm

Tại sao có sự tị hiềm như vậy ?
Và vì sao trong dàn đồng ca chung
Tâm hồn không hát lên, như biển cả
Và bờ sậy trầm tư lại thở than ?

Và tiếng kêu từ trong sa mạc
Tiếng kiệt cùng phản kháng của tâm hồn
Từ mặt đất đến trời cao xa tít
Cho tới nay lời đáp vẫn tịnh không ?
Đọc tiếp »

Còn đó một tình yêu

Gặp lại em, một thời xưa yêu dấu
Bỗng hồi sinh trong khô cạn tim này
Anh nhớ lại tháng ngày hoàng kim ấy
Chợt tâm hồn đầy nồng ấm, ngất ngây…

Như cuối thu đôi khi ta bắt gặp
Những phút giây và cả những ngày
Làn gió xuân bất ngờ thoảng tới
Cho lòng ta rạo rực, mê say.

Anh xao xác giữa bốn bề gió thổi
Hồn dâng trào, chan chứa yêu đương
Ký ức đã ngủ quên, nay trở lại
Anh ngắm nhìn dáng nét thân thương…
Đọc tiếp »

Sau cơn giông

Cơn giông hết còn âm thanh vang vọng
Vật hồi sinh hơi thở ấm đại đàng
Cành trĩu nặng tím một màu tang tác
Tử đinh hương tươi mặt đón gió ngàn

Thời tiết đổi chuyển hoá nhanh đến vậy
Nước mái nhà máng xối đã tràn mưa
Chẳng mấy chốc bầu trời cao lại sáng
Đỉnh trời xanh còn gợn chút mây thừa

Tay nghệ sĩ trong mình đầy chưởng lực
Chút bụi nhơ xoá sạch chẳng nghĩa gì
Trong bể nhuộm tự tay mình phù phép
Sự thật nào mang cuộc sống vô vi

Năm mươi tuổi biết bao cơn bão tố
Kỷ niệm nhạt nhoà mỗi bước mỗi xa
Chững chạc đi lên thế kỷ này đã vậy
Tương lai gần ta độc chiếm về ta

Dầu thảm hoạ biến động nào chăng nữa
Cũng dọn đường cho cuộc sống mới lên
Cuộc thử nghiệm đầy bản chất độ lượng
Tham vọng nào cũng thiêu rụi cháy đen

Đừng Vò Nát Thư Em

Anh thân yêu,đừng vò nát thư em
Hãy kiên nhẫn đọc đến cùng,anh nhé
Em đã chán làm người xa lạ
Chán vật vờ trên bước đường anh

Đừng nghi ngờ em,đừng giận,đừng buồn
Em là của anh,là người yêu anh đó
Không phải cô bé lọ lem,chẳng là công chúa
Em cũng không phải là tu sĩ nữa rồi

Em đơn giản mặc áo bạc màu
Em trong đời thường,đi giầy vẹt gót…
Nhưng vẫn như xưa,vòng tay riết chặt
Vẫn nỗi kinh hoàng trong đôi mắt mở to

Anh thân yêu,đừng vò nát thư em
Đừng khóc vì sự dối lừa thánh thiện
Trong hành trang nghèo,chỉ giàu kỷ niệm
Tận đáy túi của mình,anh hãy giữ thư em.

Xin đừng cho tôi một nửa bao giờ

Xin đừng cho tôi một nửa bao giờ
Cho tôi cả bầu trời, cho tôi tròn mặt đất
Biển cả với sông ngòi núi cao cùng hẻm thấp
Ðừng cắt rời, che chắn, để cho tôi!

Cuộc đời ơi, tôi sống đâu cắt khúc?
Ðừng bắt tôi thu hẹp lại đời mình!
Tôi không muốn hưởng nửa phần hạnh phúc
Thì một nửa đau thương, đừng cứ phải để dành

Nếu chỉ có trên đời cái gì cần một nửa
Thì chỉ là chiếc gối của tình yêu
Khi tay em rụt rè khẽ ấp lên bên má
Mặt chiếc nhẫn long lanh như một ánh sao chiều.
Đọc tiếp »

Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời

Tặng Preobragiensky

Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời
Mỗi số phận chứa một phần lịch sử
Mỗi số phận rất riêng, dù rất nhỏ
Chắc hành tinh nào đã sánh nổi đâu?

Dẫu anh sống chỉ một đời lặng lẽ
Quen với cái lặng thinh không tô vẽ cho mình
Thì lại chính cái lặng thinh nhường ấy
Biến anh thành đáng nhớ với xung quanh!

Mỗi người chứa một nội tâm tiềm ẩn
Phút cao hứng thiêng liêng, phút hạnh phúc tuyệt vời,
Cả phút đau thương, kinh hoàng không xoá nổi,
Một thế giới lặng thầm, đâu phát lộ cho ai?

Cho đến khi con người ấy chết đi
Thì cũng chết theo luôn sắc tuyết đầu lóng lánh
Những khám phá trong đời… cái hôn, trận đánh…
Cùng xoá hết theo anh, không sót lại gì!
Đọc tiếp »

Anh hãy trở về

Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở như cuộc đời như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân hạnh phúc vô bờ.

Anh bây giờ đã ở rất xa
Khoảng cách bao la xoá nhoà hình dáng
Chỉ còn lại trong tim nắm tro tàn ảm đạm
Chẳng thể nào cháy lửa nữa đâu anh.

Chỉ mình em có lỗi, chỉ mình em
Vì đã vội buông anh ra quá sớm
Vì vẫn sống trái tim đầy kiêu hãnh
Ôi lòng thèm khát chẳng thể nào nguôi…

Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở của cuộc đời như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân hạnh phúc vô bờ.

Bài thơ cuộc đời (Gửi Boris Kornilov)

..Và tất cả đổi thay rồi. Và em nay cũng khác
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo
(B. Kornilov)

Vâng, em khác hẳn rồi, chẳng giống trước nữa đâu!
Cuộc đời ngắn cũng xem chừng sắp hết.
Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
Hay anh cũng biết rồi? Có thể!… Nói đi anh!

Em xin lỗi làm chi, chẳng cần đâu anh nhỉ
Thề thốt chăng? Cũng vô ích thôi mà,
Nhưng ví thử em tin, anh còn quay trở lại
Thì một ngày nào, anh sẽ hiểu ra…

Và mọi tổn thương, chúng mình xoá hết
Chỉ ở bên nhau, sánh bước trọn đường
Chỉ cần được sóng đôi, và chỉ khóc
Chỉ khóc thôi, đủ bù đắp tận cùng!…
Đọc tiếp »

Cả ngày trong cuộc họp tôi ngồi…

Cả ngày trong cuộc họp tôi ngồi
Rồi biểu quyết, rồi nói điều giả dối
Lời hổ thẹn sao chưa làm tôi chết nổi?
Nỗi chán chường không khiến bạc đầu thêm?

Bước ra đường tôi ngồi xuống bậc thềm
Nơi tôi được là mình, ngồi thật lâu không nhúc nhích
Qua khe cổng cùng người coi sân chia điếu thuốc
Vào quán chiều chiêu vài ngụm vốtka
Nơi tủi cực này có nhiều uất ức được nói ra
Trong câu chuyện của hai phế binh héo hắt
(Năm Bốn ba từng là hai chàng trai anh dũng nhất
Chiếm lấy Krasnưi Bor – rừng thông đỏ máu rực trời)

Thức tỉnh trong tôi hoài niệm chói ngời
Dĩ vãng hào hùng rũ tro tàn đứng dậy:
Những phạm binh đây như lại đang băng qua bãi mìn bỏng rẫy
Những trinh sát viên quả cảm phi thường
Đọc tiếp »

Sống cốt để nổi danh là không đẹp

Sống cốt để nổi danh là không đẹp
Ai cao lên vì một chút danh hờ
Công tích cóp những giấy tờ không cần thiết
Thì để mà chăm chút cho thơ

Mục đích của sáng tạo là dâng hiến
Đâu phải là danh tiếng với công lao
Chớ nên biến mình thành bia miệng
Thì ê chề thì nhục nhã làm sao

Ta cần sống khiêm nhường, không tự bạch
Phải sống sao, bởi suy xét cho cùng
Để tiếng gọi tương lai nghe thấy hết
Nhận về tình luyến ái của không trung.
Đọc tiếp »