Bài viết có tag ‘mua dong’

Buổi tối mùa đông

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Lúc trên mái nhà tranh tơi tả,
Bỗng cọng rơm xào xạc gió vờn,
Lúc như khách bộ hành gõ cửa
Xin trú đêm, trót lỡ độ đường.

Túp lều ta xác xơ, cũ kỹ
Vừa tối tăm, vừa lại u buồn
U già ơi, điều gì đang bận trí
Khiến u bên cửa sổ lặng im?
Hay tiếng rít quay cuồng cơn bão
Đã khiến u mệt mỏi, âu sầu,
Hay tiếng xa rì rào quay sợi
Đã khiến u thiếp ngủ hồi lâu?

Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.
Hãy hát con nghe bài chim sơn ca
Sống lặng thầm biền biệt phương xa;
Hãy hát con nghe bài ca người thiếu nữ
Mỗi sớm mai đi kín nước về nhà.

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.

Đọc tiếp »

Chiều đông

Đầy trời bão nổi sa mù
Xoáy sâu từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ

Đầy trời bão nổi sa mù
Xoáy sâu từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ
Lúc trên mái nhà cổ sơ
Lay lắt tầng tranh than thở
Lúc đập gấp vào cửa sổ
Như người khách chậm đường xa.

Nỗi buồn tăm tối bao la
Phủ kín căn nhà dột nát,
U già ơi sao héo hắt,
Sao u chẳng nói lên lời ?
Hay than thở ngoài trời
Day dứt làm u mệt lả ?
Hay guồng sợi quay rời rã
Rì rầm ru u ngủ quên?
Đọc tiếp »

Con đường mùa đông

Bài thơ đưa chúng ta về với nước Nga xưa với con đường mùa đông heo hút dưới ánh trăng mờ ảo

Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn dải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn giăng xa

Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã lao đi,
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê.

Khúc ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu
Như niềm vui mừng khôn xiết
Như nỗi buồn nặng đìu hiu
Đọc tiếp »

Buổi sáng mùa đông

Bài thơ miêu tả một bức tranh hoành tráng mùa đông nước Nga tươi đẹp với tuyết rực rỡ dưới nắng trời lấp lánh, dưới xanh trong thăm thẳm của vòm trời qua cảm nhận của tâm hồn thi sĩ đầy nhậy cảm.

Băng giá và mặt trời; Ngày tuyệt diệu!
Còn ngủ ư, hỡi người bạn diễm kiều
Dậy đi em, ơi người đẹp thương yêu
Mở đôi mắt còn say nồng mệ t mỏi
Hãy hiện ra như ngôi sao chói lọi
Miền Bắc phương chào buổi sáng Bắc phương!

Mới chiều qua, em nhỉ, bão cuồng điên
Một màn tối giăng đầy trời mờ mịt
Vàng vọi soi như mộ t vệt ố hoen
Mảnh trăng lu sau mây chì đen kịt
Và em ngồi ngơ ngẫn những buồn thương –
Còn giờ đây … qua song em nhìn đó:
Đọc tiếp »