Bài viết có tag ‘nuoc Nga’

Bài ca về tuổi thanh niên sôi động

Thôi thúc lòng ta mối quan tâm đơn giản
Mối quan tâm bình dị bất ngờ
Mong sao Tổ quốc trường tồn bất khuất
Ngoài điều đó ta chẳng âu lo
Tai hoạ này, tai hoạ kia rình rập
Nhưng tình bạn chúng ta chỉ cái chết chia lìa
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi

Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi
Chừng nào chân bước, chừng nào mắt coi
Chừng nào trái tim còn vang nhịp đập
Thì chân ta còn thẳng bước tiến lên.
Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, da diết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi

Và cũng như trong cuộc sống mỗi người
Một ngày kia, bạn gặp, tình yêu đến
Mạnh mẽ xông pha bão giông vượt hết
Tình yêu cùng bạn đi khắp nơi nơi
Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi

Đừng nghĩ mọi chiến công nay đã hết rồi
Đừng nghĩ rằng không còn đâu bão tố
Hãy sẵn sàng đích cao vời, rực rỡ
Một ngày kia ta sẽ đến vinh quang
Dù tuyết rơi, gió giật liên hồi
Dù chuyến bay đêm giữa sao trời khắc nghiệt
Trái tim đập cồn cào, tha thiết
Kêu gọi về miền sôi động xa xôi.

Nhất Minh dịch

Đọc tiếp »

Không đề

Ôi, nước Nga, quê hương tôi yêu quý,
Những nhà dân với ảnh Chúa trên tường …
Không ranh giới, cõi bờ, mênh mông thế –
Chỉ một màu xanh mút mắt thân thương.

Tôi ngắm những cánh đồng Nga trước mắt,
Như một người mộ đạo ghé chơi.
Bên bờ lũy chạy quanh làng lúp xúp
Những cây dương gầy guộc reo vui.

Các nhà thờ đang vào hồi Thánh lễ,
Thơm ngạt ngào táo chín với mật ong.
Ngoài đồng cỏ vọng về vui vẻ
Vũ điệu dân gian nam nữ xoay vòng.

Tôi sẽ chạy theo lối cỏ mòn nhàu nát
Đến mênh mang bát ngát đồng quê,
Vẳng bên tai tiếng cười đùa, ca hát
Thiếu nữ làng đang vui vẻ hội hè.

Nếu nghe tiếng đoàn quân thiên sứ gọi:
“Hãy bỏ nước Nga, lên ở thiên đường!”
Tôi sẽ nói: “Thiên đường không cần tới,
Hãy cho tôi Tổ quốc yêu thương”

Đọc tiếp »

Thư gửi mẹ

Con chào mẹ, ơi mẹ già yêu dấu!
Mẹ khoẻ không? Con còn sống, mẹ à
Mong mỗi buổi chiều trên mái nhà ta
Ánh sáng diệu kỳ toả về ấm cúng.

Người ta viết, mẹ âm thầm lo lắng,
Mẹ hoang mang, quá sầu muộn vì con,
Mẹ thường ra đường cái ngóng trông,
Khoác chiếc áo choàng bông cũ rích

Trong nhập nhoạng ánh chiều tà biêng biếc
Mẹ vẫn thường như thấy cảnh tượng sau:
Tửu quán kia đám say rượu đánh nhau
Con ngã xuống vì nhát dao sát thủ.

Mẹ yêu quý, hãy bình tâm, mẹ nhé
Đó chẳng qua lời đàm tiếu, thị phi.
Con mẹ không đến nỗi rượu chè,
Uống mà chết, khi chưa nhìn thấy mẹ.

Con trai mẹ vẫn lành hiền như thế,
Và lòng con chỉ mơ ước một điều
Sao hết nỗi buồn nổi loạn, cô liêu
Để mau sớm trở về nhà đoàn tụ.

Con sẽ về khi cây cành đơm nụ,
Khi vườn nhà hoa điểm trắng ngày xuân.
Chỉ xin mẹ đừng đánh thức con
Vào sáng sớm như tám năm về trước.

Đừng đánh thức những ước mơ không đạt,
Đừng phiền lòng vì những việc chưa xong.
Cuộc đời này con lận đận, long đong
Bao mất mát và nhọc nhằn quá sớm.

Mẹ cũng đừng dạy con cầu nguyện!
Không cần đâu! Quá khứ chẳng vãn hồi.
Duy nhất mẹ nguồn giúp đỡ, niềm vui
Duy nhất mẹ là diệu kỳ ánh sáng.

Vậy, mẹ hãy thôi hoang mang, lo lắng
Xin cũng đừng sầu muộn quá vì con
Mẹ đừng ra đường cái ngóng trông
Khoác chiếc áo choàng bông cũ rích.

Đọc tiếp »

Buổi tối mùa đông

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Lúc trên mái nhà tranh tơi tả,
Bỗng cọng rơm xào xạc gió vờn,
Lúc như khách bộ hành gõ cửa
Xin trú đêm, trót lỡ độ đường.

Túp lều ta xác xơ, cũ kỹ
Vừa tối tăm, vừa lại u buồn
U già ơi, điều gì đang bận trí
Khiến u bên cửa sổ lặng im?
Hay tiếng rít quay cuồng cơn bão
Đã khiến u mệt mỏi, âu sầu,
Hay tiếng xa rì rào quay sợi
Đã khiến u thiếp ngủ hồi lâu?

Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.
Hãy hát con nghe bài chim sơn ca
Sống lặng thầm biền biệt phương xa;
Hãy hát con nghe bài ca người thiếu nữ
Mỗi sớm mai đi kín nước về nhà.

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.

Đọc tiếp »

Buổi sáng mùa đông

Băng giá và mặt trời, ngày tuyệt diệu!
Bạn diễm kiều vẫn say ngủ sớm mai
Người đẹp ơi, hãy tỉnh dậy đi thôi
Mở đôi mắt còn mộng mơ say giấc
Để đón chào ngôi Sao Mai phương Bắc
Và hiện mình rực rỡ nét Sao Mai!

Chiều hôm qua, em nhớ chứ, bão cuồng say,
Màn u tối giăng vòm trời mờ mịt;
Còn vầng trăng – một vết hoen nhợt nhạt,
Rọi ánh vàng qua xám xịt mây đen.
Và em ngồi vơ vẩn u buồn –
Còn giờ đây…hãy nhìn qua cửa sổ:

Dưới bát ngát màu trời xanh muôn thuở
Trắng tinh khôi những tấm thảm tuyệt vời,
Tuyết long lanh phản chiếu nắng trời,
Rừng thấp thoáng một mình thẫm tối,
Và tùng xanh ẩn sau làn nhũ mới,
Dưới tầng băng sông nhỏ lấp loáng trôi.

Cả căn phòng ánh hổ phách sáng ngời,
Củi vừa nhóm reo vui ti tách
Trong lò sưởi đốt nhằm ngày giá rét.
Thoải mái thay ngẫm ngợi dưới chăn êm.
Nhưng em ơi, có lẽ chúng ta nên
Sai người thắng tuấn mã vào xe trượt?
Trên mặt tuyết buổi sớm mai ta lướt,
Em mến thương, ta hưởng thú ngựa phi
Mặc đường dài cứ hăm hở lao đi
Ta sẽ thăm những cánh đồng hoang vắng,
Những cánh rừng mới đây còn dày rậm,
Và bờ sông bao thương mến với anh.

Đọc tiếp »

Nước Nga

Ôi nước Nga thân thiết của tôi ơi
Nhà gỗ thông xanh khoác áo choàng tượng chúa…
Một màu xanh mát ngắm nhìn thuê thoả
Một màu xanh tít tắp tận chân mây

Như một kẻ hành hương từ xa đến
Tôi ngắm nhìn mãi đồng ruộng của Người
Bên lối vào le te bên thôn xóm
Những cây phong gầy guộc lá reo vui

Ngày lễ thánh nhà thờ trên mỗi nẻo
Hương mật ong, táo chín toả ngất ngây
Sau điệu nhảy cầm tay trên cỏ thảo
Là rộn ràng đến điệu vũ xuân tươi
Đọc tiếp »

Mùa lá rụng

Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo
những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Mátxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,

Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!”
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
“Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!”
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
Đọc tiếp »

Tạm biệt nước Nga

Tạm biệt Người, mảnh đất xa xôi
Khi tôi ở đâu chỉ là đất ở*
Trong im lặng tôi lắng nghe hơi thở
Của rừng thông, bãi cát, đất bồi
Của đất đen trải thắm dưới chân đồi
Của sự sống đang trào dâng kỳ lạ
Mỗi mùa xuân bừng lên sắc lá
Sắc nắng, sắc trời, sắc nhớ, sắc mơ
Mảnh đất đã gọi tôi làm thơ
Đã cho tôi những đêm dài không ngủ
Thao thức nghe tử đinh hương khẽ nở
Phía trời xa mây tím cuộn trào
Trăm ngàn lần mà chưa hết nôn nao
Bao rung động vẫn vẹn nguyên tươi mới
Tình yêu này muốn mà không thể nói
Chỉ trái tim trong giấc ngủ vẫn rộn ràng
Chỉ sớm ra muốn cất tiếng ca vang
Cùng chú chim có bộ lông xanh biếc
Chỉ bước chân càng xa càng nuối tiếc
Tôi yêu Người, dù Người chẳng của tôi
Đọc tiếp »

Tôi mang trong tim một tình yêu nước Nga

Tôi mang trong tim một tình yêu nước Nga
Cũng nhức nhối như mọi tình yêu khác
Cũng muốn sẻ chia, kiếm tìm, khao khát
Cũng hoang mang giữa những con người

Nước Nga của lòng tôi nay đã khác rồi
Những gương mặt lạnh lùng, mệt mỏi
Người bước đi vội vàng, gắng gỏi
Nhưng hồn buồn muôn thuở, nước Nga ơi!

Vẫn những rừng phong chói lọi tuyệt vời
Vẫn thảm tuyết dày, vẫn rừng thông cổ tích
Vẫn những mùa Xuân trời xanh ngọc bích
Vẫn hoa vàng, hoa tím nở tinh khôi
Đọc tiếp »

Tôi gắn đời tôi cùng số phận của Người

Ơi nước Nga yêu mến của tôi ơi
Tôi gắn đời tôi cùng số phận của Người
Là nhân chứng mọi thăng trầm đất nước
Và cùng Người nếm trải những buồn vui.

Những năm cuối cùng của thế kỷ hai mươi
Cả nước Nga bừng bừng lên cơn sốt
Chính biến Mùa Thu khiến bao người ngơ ngác
Thêm bàng hoàng – vỡ Xô viết Liên bang.

Đường phố hằn vết xích sắt xe tăng
Khói đại bác phủ trùm đen Nhà Trắng…
Đi về đâu hỡi nước Nga cay đắng
Nấm sau mưa – bao đảng phái ồn ào
Đọc tiếp »