Bài viết có tag ‘pushkin’

Gửi Biển

Giã biệt Người, miền thiên nhiên phóng khoáng!
Lần cuối cùng trải rộng trước mắt tôi
Muôn con sóng cuộn tròn xanh lấp loáng
Xoã bọt tung vẻ kiêu hãnh, rạng ngời.

Như anh bạn lằm bằm nhàm chán,
Lời nghẹn ngào giây phút chia phôi,
Tiếng não nề, ồn ào Người gọi
Vang bên tai lần cuối nữa thôi.

Ôi, giới hạn tâm hồn tôi mong muốn!
Biết bao lần thả bộ ven bờ
Trời mù sương, lang thang lặng lẽ,
Lòng vẩn vơ, ngơ ngẩn vương tơ!

Yêu biết mấy tiếng Người đáp lại,
Âm điệu thâm trầm, sâu thẳm ngân vang,
Và những lúc tĩnh lặng chiều êm ái,
Và những khi cuồn cuộn sóng thất thường!

Những con thuyền ngư dân hiền hậu,
Được bảo an bởi tâm trạng của Người,
Lướt dũng mãnh giữa muôn trùng sóng vỗ:
Nhưng khi Người giận, thổi bùng bão tố,
Cả dàn thuyền chìm đắm buông trôi.

Tôi không thể mãi rời xa, chối bỏ
Dải bờ này bất động, cô liêu,
Chúc tụng Người bằng niềm vui hớn hở
Rồi xuôi theo muôn trùng sóng vỗ
Thả hồn thơ lai láng, phiêu diêu.

Người đã gọi… tôi bị như trói buộc,
Tâm hồn lao theo tiếng mê say
Bị cuốn đi trong say đắm ngất ngây.
Nguyện dừng chân nơi này bờ cát.

Hối tiếc gì? Về đâu đích tới
Đường vô tư dẫn bước tự thuở nào?
Một vật của Người nơi hoang vắng
Cũng làm tôi khâm phục xiết bao!

Kia vầng đá, nấm mồ vinh hiển…
Một người mơ giấc ngủ lạnh lùng
Người đó là Na-pô-lê-ông.
Đang chiêm bao những kỳ công quá khứ.

Ông nằm đó giữa muôn trùng vật vã.
Liền sau ông, từ giã cõi đời,
Thiên tài khác bỏ ta về biển cả.
Cũng một người dẫn dắt muôn người.

Ông để lại thế gian vòng nguyệt quế,
Nền tự do than khóc khôn nguôi
Biển hãy ồn ào, hãy trào giông bão
Cả đời ông hát ca ngợi biển khơi.

Hình ảnh biển ở trên ông hiển hiện,
Tâm hồn ông được tạo dựng bởi Người.
Tựa biển – ông mạnh mẽ, thâm trầm, ảm đạm
Tựa biển – ông bất khuất ngời ngời.

Thế giới trống vắng rồi… Giờ xin hỏi:
Tôi mai này biển kéo giạt về đâu?
Số phận con người nơi nơi đều vậy:
Phúc lợi ở đâu bị gác canh ở đấy
Dù với minh quân hay kẻ độc tài.

Thôi giã biệt, biển khơi! Giã biệt
Vẻ đẹp Người trang trọng, kiêu sa
Sẽ còn mãi bên tai văng vẳng
Tiếng rạt rào mỗi tối tự khơi xa.

Dù đi tận thâm sơn, cùng cốc
Tôi mang theo mọi thứ từ Người,
Cả vịnh biển, mỏm đá cao, bóng mát,
Cả lấp lánh chói ngời, cả tiếng sóng trùng khơi.

Nhất Minh dịch

Đọc tiếp »

Gửi nàng Hy lạp

Nàng sinh ra để làm cho rực lửa
Những hình dung của các thi nhân
Cầm tù họ, khiến vương vấn, bâng khuâng
Bằng lời chào thanh tao, sống động
Bằng ngữ điệu phương Đông lạ lẫm
Bằng long lanh ánh mắt như gương
Bằng chân thon khiêu khích lạ thường…
Nàng sinh ra cho rã rời khoái cảm
Cho đam mê, vui vầy say đắm
Hãy nói xem – khi ca sỹ của Leila
Trong ước mơ thiên đường đã vẽ ra
Một dung nhan tuyệt vời bất biến,
Phải chăng nàng đã được chàng thể hiện,
Thi nhân đầy trìu mến và khổ đau?
Có thể lắm, ở miền xa xôi đó
Dưới bầu trời Hy lạp kia rực rỡ,
Nạn nhân lòng hào hứng dâng trào
Đã gặp nàng, hoặc mơ thấy chiêm bao
Và hình bóng của nàng tha thiết
Đã ẩn trong trái tim chàng da diết?
Hay là nàng bị quyến rũ rồi chăng
Bởi một ai kia tấu thần nhạc say lòng
Tim kiêu hãnh chợt bâng khuâng, run rẩy
Và đầu nàng ngả xuống bờ vai ấy…

Không, không, bạn tôi ơi, tôi không muốn
Nuôi dưỡng mình bằng ngọn lửa ghen tuông.
Đã lâu rồi duyên phận ẩm ương,
Nay đắm say hạnh phúc này, thật mới,
Và lòng tôi, âm thầm buồn, bối rối,
Tôi e rằng: phàm những sự đáng yêu
Thì bên trong chân thật chẳng bao nhiêu.

Đọc tiếp »

Đức Mẹ Đồng Trinh

Tôi không muốn trang trí nơi mình sống
Bằng vô vàn tranh các danh hoạ cổ xưa,
Để khách thăm đầy huyền bí ngẩn ngơ
Nuốt từng lời bình của các nhà thông thái.

Trong góc nhỏ đơn sơ, giữa bộn bề bản thảo
Tôi muốn nhìn ngắm mãi một bức tranh
Nhìn xuống tôi, dường như từ mây xanh
Đức Mẹ đồng trinh và Hài Đồng Cứu Chúa –

Đức Mẹ uy nghi, Cứu Chúa đầy thông tuệ –
Nhìn xuống tôi bằng ánh mắt hiền hoà
Trong hào quang và vinh hiển chói loà,
Dưới cây cọ Si-ôn, bên cạnh không thiên sứ.

Toại nguyện ước mong bấy lâu hằng ấp ủ.
Tạo hoá ban em giáng xuống cõi đời,
Em – Đức Mẹ đồng trinh của lòng tôi,
Kiều diễm rạng ngời, tuyệt vời trong trắng.

Đọc tiếp »

Kẻ bị cầm tù

Trong ngục ẩm tôi ngồi sau song sắt
Đại bàng tơ bị giam hãm bên ngoài,
Anh bạn buồn bâng khuâng dang cánh gãy
Và rỉa mồi, miếng thịt máu còn tươi,

Rỉa, lại thôi, rồi nhìn qua cửa sổ,
Dường như đang có suy nghĩ giống tôi
Vẫy gọi bằng tiếng kêu và ánh mắt,
Như muốn thốt lời: “Bạn hỡi! Bay thôi!

Chim tự do chúng mình nay đến lúc,
Bay về nơi núi thoảng trắng dưới mây,
Bay về nơi biển xanh xa mút mắt,
Nơi vẫy vùng chỉ có gió và … tôi!”

Đọc tiếp »

Buổi tối mùa đông

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Lúc trên mái nhà tranh tơi tả,
Bỗng cọng rơm xào xạc gió vờn,
Lúc như khách bộ hành gõ cửa
Xin trú đêm, trót lỡ độ đường.

Túp lều ta xác xơ, cũ kỹ
Vừa tối tăm, vừa lại u buồn
U già ơi, điều gì đang bận trí
Khiến u bên cửa sổ lặng im?
Hay tiếng rít quay cuồng cơn bão
Đã khiến u mệt mỏi, âu sầu,
Hay tiếng xa rì rào quay sợi
Đã khiến u thiếp ngủ hồi lâu?

Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.
Hãy hát con nghe bài chim sơn ca
Sống lặng thầm biền biệt phương xa;
Hãy hát con nghe bài ca người thiếu nữ
Mỗi sớm mai đi kín nước về nhà.

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.

Đọc tiếp »

Lời tự thú

Tôi yêu em, — dù bực bội phát điên,
Dù có phí công, mặc cho xấu hổ,
Quỳ dưới chân em tôi xin bày tỏ
Điều bất hạnh ngu ngốc tôi bộc bạch trải lòng!  
Nó chẳng ăn nhập tuổi tác, tiếng tăm…
Đã đến lúc tôi cần khôn hơn thế!
Nhưng tôi hiểu qua muôn hình, muôn vẻ,
Bệnh tương tư đang ngự trị tâm hồn:
Khi vắng em tôi chán nản, — ngáp buồn;
Khi gặp em tôi buồn rầu,– nhẫn nại;
Hết chịu nổi, muốn bật lên lời nói:
Ôi, thiên thần, anh quá đỗi yêu em!
Khi tôi nghe ở phòng khách cạnh bên
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhẹ tới,
Giọng thiếu nữ trinh nguyên, vô tội,
Tôi bất ngờ đánh mất hết trí khôn.
Em mỉm cười, – tôi hoan hỉ tâm hồn;
Em ngoảnh mặt, – tôi sầu lòng tủi hổ;
Phần thưởng cho tôi một ngày đau khổ
Là bàn tay nhỏ nhắn của em yêu.
Lúc miệt mài chăm chỉ trước khung thêu
Em ngồi đó, dáng cúi người buông thả,
Mắt nhìn xuống, lọn tóc quăn lơi lả, —
Tôi lặng thinh, và âu yếm thả hồn
Ngắm nhìn em như một cậu bé con !…
Có nên nói em nghe về nỗi lòng bất hạnh,
Về nỗi buồn và hờn ghen canh cánh,
Những lúc xấu trời em sửa soạn du chơi?
Và lệ em trào trong phút lẻ loi,
Và lời nói chỉ hai người hay biết,
Và những chuyến về miền quê thân thiết,
Và dương cầm thánh thót một chiều kia?…
Alina em! Hãy thương hại chút đi.
Tôi không dám đòi nơi em tình ái,
Cũng có thể, vốn nhiều tội lỗi,
Thiên thần ơi, tôi đâu xứng em yêu!
Nhưng em ơi, hãy giả bộ ít nhiều!
Ánh mắt ấy giỏi diệu kỳ biến hóa!
Ôi, thú thực muốn lừa tôi chẳng khó!…
Chính tôi đang sung sướng tự dối mình!

Đọc tiếp »

Buổi sáng mùa đông

Băng giá và mặt trời, ngày tuyệt diệu!
Bạn diễm kiều vẫn say ngủ sớm mai
Người đẹp ơi, hãy tỉnh dậy đi thôi
Mở đôi mắt còn mộng mơ say giấc
Để đón chào ngôi Sao Mai phương Bắc
Và hiện mình rực rỡ nét Sao Mai!

Chiều hôm qua, em nhớ chứ, bão cuồng say,
Màn u tối giăng vòm trời mờ mịt;
Còn vầng trăng – một vết hoen nhợt nhạt,
Rọi ánh vàng qua xám xịt mây đen.
Và em ngồi vơ vẩn u buồn –
Còn giờ đây…hãy nhìn qua cửa sổ:

Dưới bát ngát màu trời xanh muôn thuở
Trắng tinh khôi những tấm thảm tuyệt vời,
Tuyết long lanh phản chiếu nắng trời,
Rừng thấp thoáng một mình thẫm tối,
Và tùng xanh ẩn sau làn nhũ mới,
Dưới tầng băng sông nhỏ lấp loáng trôi.

Cả căn phòng ánh hổ phách sáng ngời,
Củi vừa nhóm reo vui ti tách
Trong lò sưởi đốt nhằm ngày giá rét.
Thoải mái thay ngẫm ngợi dưới chăn êm.
Nhưng em ơi, có lẽ chúng ta nên
Sai người thắng tuấn mã vào xe trượt?
Trên mặt tuyết buổi sớm mai ta lướt,
Em mến thương, ta hưởng thú ngựa phi
Mặc đường dài cứ hăm hở lao đi
Ta sẽ thăm những cánh đồng hoang vắng,
Những cánh rừng mới đây còn dày rậm,
Và bờ sông bao thương mến với anh.

Đọc tiếp »

Không đề

Tên anh có nghĩa gì cho em nhỉ?
Nó sẽ tiêu tan như tiếng vọng u sầu
Của con sóng vỗ lên bờ xa thẳm,
Như tiếng đêm mất hút giữa ngàn sâu

Trang lưu niệm tên anh dòng bút ký
Sẽ chỉ là dấu tích chết, vô hồn
Tựa nét viết trên văn bia mộ chí
Nom lạ lùng một ngôn ngữ không quen

Tên anh ư? Từ lâu rồi quên lãng,
Trước đam mê, say đắm mới trong lòng
Tên anh đâu gợi tâm hồn em vương vấn
Ký ức xưa êm dịu, trắng trong

Nhưng một ngày gặp khi phiền muộn
Trong lặng thầm em hãy gọi tên
Và hãy nói: “Với anh còn kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim…”

Đọc tiếp »

Thế là hết: mình không còn chung lối!

Thế là hết: mình không còn chung lối!
Lần cuối cùng anh ôm ấp chân em
Tự môi anh lời cay đắng thốt lên
“Thế là hết” – anh nghe lời em đáp
Anh thôi không tự lừa mình, dối gạt
Đeo đuổi em bằng tâm trạng u buồn
Chuyện tình này rồi có thể nguôi quên
Phận đời anh vô duyên vòng luyến ái
Em tươi trẻ, hồn đẹp xinh phơi phới
Mai ngày em được biết mấy người yêu.

Всё кончено: меж нами связи нет

Всё кончено: меж нами связи нет.
В последний раз обняв твои колени,
Произносил я горестные пени.
Всё кончено — я слышу твой ответ.
Обманывать себя не стану вновь,
Тебя тоской преследовать не буду,
Прошедшее, быть может, позабуду —
Не для меня сотворена любовь.
Ты молода: душа твоя прекрасна,
И многими любима будешь ты.

Em từ giã

Em bỏ nơi đất khách quê người
Trở về bến bờ quê hương xa thẳm
Trong giây phút khó quên buồn thảm
Giọt nước mắt tràn trong mắt anh rơi.
Đôi bàn tay anh dại khờ rét cóng
Cố níu giữ em ở lại cùng anh
Anh van em đừng qua đi mau chóng
Phút đau thương ly biệt mong manh.

Nhưng em dứt bỏ nụ hôn cay đắng
Khỏi làn môi đang run rẩy khác thường
Em gọi anh về miền quê xa vắng
Bỏ chốn lưu đầy ảm đạm, thê lương
Em nhắn nhủ: “Mai ngày ta gặp lại
Dưới trời xanh bát ngát muôn đời
Dưới bóng cây ô-liu tình ái
Anh yêu, mình lại hòa hợp làn môi”

Đọc tiếp »