Bài viết có tag ‘pushkin’

Gửi Pushkin

Bạn chớ nghĩ lời tôi chua chát
Vì đời tôi bất hạnh? Không đâu
không đâu bạn mọi dày vò nghiệt ngã
Chỉ bảo tai ương cứ chồng chất thêm nhiều

Tôi còn trẻ nên tim tôi rất khoẻ
và lòng khao khát trưở thành một binsom
Tôi với bạn đã chung nghìn cay đắng
giá được chung cả số phận vui buồn

Tôi như kẻ hoài công tìm vui thú
nhưng sự đời hắt hủi mãi không thôi
nhìn phía trước kẻ thân tình chẳng có
Ngó sau lưng quá khứ lạnh ghê người.

Người thành công nhìn thấy cơ hội trong khó khăn
Kẻ thất bại nhìn thấy khó khăn trong cơ hội.

Pushkin – nhà thơ người Việt

Đọc Pushkin, ai đó không nhớ tên
Người viết lên những câu thơ kỳ diệu
(Ngay cả tôi, biết tiếng Nga sành điệu
Yêu Pushkin mà đôi lúc còn quên!)
Khắp Việt Nam dù chỉ qua bản dịch
Nhưng Pushkin đã thân thuộc từ lâu.
Dân ta nói: “Đọc thơ hay mới thích,
Còn nhớ tên tác giả – chẳng cần đâu!”

Từ phố nhỏ lên bản xa heo hút
Luôn thảng thốt lời tình yêu cháy nồng:
-“Người Việt mình là Pushkin sao được
Gọi là Trần hay Nguyễn có hơn không?!”
Pushkin đến với dân nhiều xứ sở,
Trong vui buồn ai cũng được chia lời;
Khi tên tuổi hòa vào thơ bất tử
Ông là người hạnh phúc nhất trên đời!

Pushkin với hôm nay

Cứ như thể gom vàng trên trái đất
Dát vòm cây trang trại giữa trời thu
Nắng nhàn nhã phơi chiều trên bãi vắng
Gió khoan thai gieo những bước mơ hồ.

Hàng ghế gỗ dưới bóng chiều tịch mịch
Trăm năm rồi ngỡ như mới hôm qua
Vỏ ứ a nhựa xù xì hồn cổ tích
Lá xác xào muôn thuở điệu dân ca.

Bút lông ngỗng gối đầu lên nghiên mực
Khúc trầm tư gửi gắm tiếng chuông làng
Đêm nô lệ, vần tụng ca ứa máu
Tự do còn đến với nướ c Nga chăng?
Đọc tiếp »

Với Pushkin

Trăm năm phòng khách lặng thinh
Đọc đời anh với một mình khóc anh
Trái tim thi sĩ mông mênh
Nỗi yêu thương chắt mà thành niềm thơ

Đêm hắc ín kiếp nông nô
Những rừng cây chết gầy khô kiếp người
Nước Nga lặng trắng tuyết rơi
Tự do thắt chặ t mặt trời đỏ au

Vắt hồn anh viết lên câu
Thương đời anh xé tim đau cũng đành
“Cho dù em chẳng yêu anh
Con tim thi sĩ vẫn dành thương em”.
Đọc tiếp »

Pushkin

( Cả đời, cả lệ, cả tình yêu )

Người trồng cho đời những đại ngàn thơ
Mỗi thi phẩm một thánh đường tráng lệ
Nơi ngàn nến soi tỏ lòng nhân thế
Yêu và đau lồng lộng một vầng dương.

Ôi nước Nga hun hút vạn nẻo đường
Sừng sững đấy tấm lòng trìu mến
Phố Tverxkaia một lần tôi đến
Sao quạnh hiu tuyết lạnh tượng đài giăng!

Như giữa trời vút mảnh sao băng
Dẫu ngắn ngủi vẫn nung đời mãi cháy
Hai thế kỷ thơ Người vẫn đấy
đốt triệu lòng bằng lệ một đời yêu.

Nghe thơ Pushkin

Lòng xúc động bâng khuâng tưởng nhớ
về làng quê và mảnh đời xưa
những kỉ niệm vụt lên hư ảo
dịu ngọt lòng ta không ngờ…

Khi giọng người thiếu nữ
đọc bài Con đường mùa đông
buồn tẻ cô đơn tư lự
của nước Nga xưa mênh mông…

Quê tôi không có tuyết rơi
cũng không có xe tam mã
chỉ có ánh trăng xa xôi
trải trên cánh đồng vàng rạ
và có nắng hồng đâm quả…
Đọc tiếp »