Bài viết có tag ‘tachiana – Ônêghin’

Ônêghin gặp Tachiana lần cuối

(Trích tiểu thuyết thơ Épghêni Ônêghin)

“Ônêghin, ngày ấy tôi tươi trẻ
Duyên dáng hơn có lẽ một đôi bề
Tôi yêu ông tình nồng nàn như thế
Tôi được gì? – sự nghiêm khắc, khắt khe
Điều duy nhất trái tim ông biểu lộ
Đối với ông không có gì mới mẻ
Tình đơn sơ một thiếu nữ nhu mì
Ôi, Lạy Chúa, huyết mạch tôi đông quánh
Nhớ mắt ông nhìn lạnh lẽo khinh khi
Cùng bài thuyết giáo hùng hồn…Tuy vậy
Tôi không hề buộc tội ông chuyện ấy
Trong phút giây đáng sợ vô vàn
Ông đã hành động đúng với tôi
Tâm hồn tôi cảm tạ khôn nguôi…

“Nhớ khi xưa, nơi làng quê hoang vắng
Xa đô hội phồn hoa, ồn ã tháng ngày
Tôi đâu được chút tình ông sâu lắng
Sao bây giờ ông theo đuổi đắm say?
Sao tôi lọt vào mắt xanh ông được?
Phải chăng giờ tôi phong lưu, đài các
Tôi sang giàu, nức tiếng nơi nơi
Phu quân lập nhiều võ công trận mạc
Nên triều đình ân sủng không thôi?
Vì lẽ đó chuố c nhục tôi ông được
Bao nhiêu người hay biết gần xa?
Giới thượng lưu trầm trồ tấm tắc
Danh tiếng đồn kẻ chinh phục tài ba?
Đọc tiếp »

Thư Ônêghin gửi Tachiana

(Trích tiểu thuyết thơ Épghêni Ônêghin)

Năm xưa nàng tỏ tình chàng từ chối. Nay, năm tháng qua mau, chàng quay lại kinh thành Moskva hoa lệ, gặp lại cô bé Tania năm nào giờ đây đã trở thành Bá tước Phu nhân xinh đẹp, đài các. Trong chàng bỗng nảy sinh ái tình thầm kín, cháy bỏng. Tình cảm đầy rẫy trong trái tim yêu khiến chàng quyết định viết thư tỏ tình cùng nàng…

Tôi thấy trước: bí mật này được tỏ
Sẽ khiến cô bị xúc phạm thế nào
Trong ánh mắt kiêu sa sẽ chứa
Sự khinh hờn, cay đắng xiết bao!
Tôi muốn gì? ở đâu mục đích
Bày trước cô bao sâu kín nỗi lòng?
Cũng có thể tôi đang gây nguyên cớ
Cho trận cười nghiệt ngã, hư không!

Thật ngẫu nhiên tôi gặp cô ngày ấy,
Thấy trong cô thoáng nét dịu hiền
Tôi không dám tin những gì mắt thấy
Cố nén ghìm những xúc cảm thân quen;
Tự do riêng tẻ buồn, nhàm chán
Tôi cũng không muốn bị mất đi.
Thêm tai hoạ Lensky ngã xuống…
Cũng góp phần gây nên sự chia ly…
Tôi bắt trái tim xa tất cả
Những gì tim từng trìu mến nên thơ
Với xung quanh tôi hoàn toàn xa lạ
Ngỡ thay hạnh phúc bằng tĩnh tại, tự do.
Hỡi Trời! Tôi đã nhầm, ê chề cay đắng!
Đọc tiếp »

Thư Tachiana gửi Ônêghin

(Trích tiểu thuyết thơ Épghêni Ônêghin)

Nước Nga đầu thế kỷ 19. Một cô gái 16 tuổi gửi bức thư tỏ tình cùng một chàng trai quý tộc, tựa như nàng Kiều “xăm xăm rẽ lối vườn khuya một mình” trong truyện Kiều của cụ Nguyễn Tiên Điền nhà ta vậy!

Em viết gửi ông – còn gì hơn nữa?
Những lời em có thể giãi bày?
Tận đáy lòng em biết từ nay
Ông có thể xem thường em lắm lắm
Nhưng nếu ông giữ chút lòng trắc ẩn
Trước phận em hạnh phút vốn hẹp hòi
Có lẽ nào ông nỡ chia phôi.
Mới thoạt đầu em định tâm nén lặng
Hãy tin em: nỗi xấu hổ, ngượng ngùng
Không đời nào em lại thốt cùng ông
Ông đâu biết em trông chờ khắc khoải
Dù hiếm hoi, tuần một lần ông tới
Để thấy ông một thoáng chút nơi làng
Để tai này nghe giọng nói âm vang
Thố t với ông đôi lời, và sau đó
Ngày lẫn đêm đến lần sau gặp gỡ
Chỉ bâng khuâng, vương vấn một điều
Nhưng nghe nói ông vốn người trầ m mặc
Chốn thôn quê hiu quạnh dễ u sầu
Còn chúng em …nào có gì đặ c sắc
Dẫu chân thành mừng đón trước sau
Đọc tiếp »