Bài viết có tag ‘tay du ky’

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG XVI

Thầy trò hội đủ

Một tiếng gầm vang tràn lửa hận
Yêu tinh động nộ trợn mày xanh
Phi ra nghênh chiến thì đã muộn
Bao nhiêu thủy phủ đã tan tành
Ôi những chỗ động yêu chảy máu
Gậy thép quay đập nát trời chiều
Bao đắng cay hận thù nung nấu
Thảy dồn lên ngập mắt quái yêu
Từ những cảnh đau thương đổ nát
Đã ngời lên nét mặt vô lương
Từ hàm răng chiếc còn chiếc mất
Đã bật lên những tiếng căm hờn:
“Động phủ xây bằng nước mắt
Cớ sao ngươi cũng chẳng tha
Thằng khỉ ranh từ đâu đến
Khôn hồn thì hãy khai ra?”

“Ta đáng tuổi ông cha ngươi đó
Bởi khi xưa đại náo thiên cung
Chắc là lúc ngươi còn quá nhỏ
Nên chẳng hề biết tiếng anh hùng
Giỏng tai lên mà nghe cho kĩ
Lão Tôn đây tên gọi Ngộ Không
Chỉ một chút lơ là sơ ý
Để ngươi bắt sư phụ giữa sông..”
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG XV

Tai kiếp Lưu Sa

Lộp cộp vang móng ngựa
Thênh thang đường cái quan
Trèo đèo rồi lội suối
Thỉnh kinh vẫn vui tràn.

Hành lí dành Bát Giới
Mở đường có lão Tôn
Tam Tạng ngồi ngất ngưởng
Ung dung cưỡi Bạch Long

Chợt dừng cương nghe ngóng
Tiếng nước chảy đâu đây
Có lẽ sông phía trước
Lão Tôn đến xem ngay

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Quả có dòng trường giang
Tìm đương ra tận bể…
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng thỉnh kinh
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Tam Tạng nổi máu..điên
Quay sang hỏi Bát Giới
Từ nơi nào sóng lên
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG XIV

Thu nhận Bạch Long

Lèn chặt dạ lên đường ta đi tiếp
Ngày qua ngày dấn bước mặc đường xa
Không chịu dừng chân,bốn bể là nhà
Cho thỏa chí tang bồng hồ thỉ
Vung gậy sắt trừ ma diệt quỉ
Đường càng xa nung chí càng cao
Tháng năm thấm thoắt qua mau
Căm căm gió rét,rầu rầu mưa bay
Đang đi thẳng,gặp ngay cản lối
Giữa ban ngày khí tối âm u
Sương giăng lớp lớp mây mù
Khe kia khuất nẻo hoang vu nơi nào?
Tôn cưỡi gió lên cao xem thử
“Khe Ưng Sầu” ba chữ rành rành
Vội vàng giục ngựa chạy nhanh
E rằng có chuyện chẳng lành tới nơi:
“Mây đen đã khắp nơi vần vũ
Đích thị là do lũ yêu ma
Một là có việc đi qua
Hai là chúng sắp về nhà cũng nên”

Chợt sát khí bốn bên thổi lộng
Gầm rú vang khuấy động trong mây
Rồng to hiện giữa ban ngày
Giương nanh múa vuốt chộp ngay ngựa hồng
Khá bản lĩnh Ngộ Không bối rối
Chỉ kịp lao đỡ vội Đường Tăng
Bát Giới tức khí chửi nhăng
Sư phụ mất ngựa đi bằng cái chi?
Thân hòa thượng làm gì có của
Bị giật đồ phải rủa phải la
Nỗi mình thêm tức nỗi nhà
Chân hoa một bước lệ hoa mấy hàng
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG XIII

Hàng phục Bát Giới

Ngộ Không chẳng nói một câu
Múa tít thiết bảng bỗng đâu tới gần
Bát Giới chẳng kịp định thần
Đinh ba giơ đỡ:tê rần cổ tay

“Ta đây đang sống trong sung sướng
Ba năm kiếm vợ…chỉ tại mày

Khỉ kia tên họ là chi
Mà sao ta thấy có gì quen quen”
“Ông mày tên gọi Tề Thiên
Vốn là đại thánh ở miền Hoa sơn

Xưa kia đại náo tan thiên giới
Một phút sa cơ phải ngậm hờn…”
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG XII

Theo dấu ác tặc

Đau đớn thay là cảnh thân tù!
Bị ràng buộc nghe chừng vô lý quá
Đại thánh kia đã làu thông biến hóa
Há sợ chi mũ vải cỏn con này
Đội lên đầu:vòng thép siết lại ngay
Đến lúc ấy mới thập phần kinh hãi
Nhưng đã muộn,đành mất đi mãi mãi
Hương tự do thơm ngát cả ngàn ngày

Ôi! Bao nhiêu ảo tưởng của hồn ngây
Tôn phút bỗng như thấy đời thê thảm
Kể từ nay sống cuộc đời tù hãm
Đọa đày trong những hố thẳm không cùng!
Cứ mỗi khi sư phụ chẳng vừa lòng
Niệm thần chú:Ta nát gan vỡ mật
Nhưng chưa chết,nghĩa là chưa hết hận
Nghĩa là chưa hết nhục của muôn đời
Nghĩa là còn tranh đấu mãi không thôi
Mặc đau đớn như vỡ tan khối óc
Mặc giằng xé đớn đau phát khóc
Vẫn đứng lên theo tiếng gọi tự do
Chân kiêu căng không thoái bộ bao giờ!
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG XI

Quản thúc kim cô

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Nắng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
Non sông như vẽ ngựa rảo bước
Không khói hòang hôn cũng nhớ nhà
Nửa năm lưu biệt…
Thiên hạ bao la
Lòng bồi hồi nhớ khúc dân ca
Nay xa cách,chẳng qua vì đại nghiệp
Sông núi kia cứ trùng trùng điệp điệp
Thôi thúc ta bước tiếp quãng đường dài
Lời Phật dạy vẫn văng vẳng bên tai:
“Tâm thành kính,Linh Sơn ngay trước mặt”

Vội thúc ngựa,lau khô dòng nước mắt
Nén thở dài,Tam Tạng gọi Ngộ Không:
“Phía xa kia,sau đám bụi con trông
Thấp thóang bóng một dòng sông chảy xiết
Con sóng kia cứ xô nhau mải miết
Chịu dập vùi chẳng biết sẽ về đâu
Mỗi trào dâng là lớp lớp u sầu
Giữa bể khổ quay đầu là thượng sách
Tâm thanh tịnh nghĩa là tâm trong sạch
Chí kiên cường thử thách chẳng lung lay
Bể trầm luân cũng giống nước sông này
Sâu muôn trượng,và ở ngay trong lòng
Sông kia chảy xiết xuôi dòng
Nhìn xa chỉ thấy mênh mông chân trời
Sóng to gió lớn giữa vời
Con xem có cách đưa người vượt sông?
Bốn bề bát ngát xa trông
Muốn sang bên ấy mà không có đò”
Tôn rằng:”Sư phụ đừng lo
Sóng to thì mặc sóng to sợ gì?
Nửa ngày nhịn đói mà đi
Để con kiếm chút thức gì người ăn”
Chẳng kịp hỏi ý Đường Tăng
Tay mang bảo tộ đằng vân mất rồi
Huyền Trang giả tiếng kêu trời
Hấp ta hấp tấp ở đời ai thương
Dục tốc bất đạt là thường
Nếu không uốn nắn lầm đường như chơi…
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG X

Xuất thế thỉnh kinh

Giật mình đứng lại
Gìm ngựa dừng chân
Trong lòng quá đỗi phân vân
Trông xa chỉ thấy tầng tầng núi cao
Lòng tự hỏi:”Tại sao thế nhỉ?
Phải chăng là con khỉ nằm kia
Gọi ta giúp hắn một khi
Nhưng ta thì giúp được gì cho cam?
Phật dạy ta phải làm việc tốt
Thôi thì ta cố nốt lần này
Biết đâu chẳng phải việc hay
Làm ơn chẳng đợi có ngày trả ơn
Giúp hắn thoát cảnh cô đơn
Cứu người thoát nạn còn hơn xây đài”

Ngộ Không giọt ngắn giọt dài
Nghìn sầu muôn thảm nghe lời chẳng hay
Đường Tăng không biết sao đây
Phải chăng khỉ ấy gọi thầy là ta?
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG IX

Thụ tôi đợi thầy

Quanh năm suốt tháng phải nằm không
Chịu đủ nắng hè lẫn gió đông
Cô đơn than thở khi quãng vắng
Tủi thân nằm khóc lúc người đông

Vì gây nên tội âu đành phận
Năm nắng mười mưa dám quản công
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Ngọc Hòang hờ hững cũng như không!

Lại nhớ khi xưa phật bảo ban
Ngộ Không rỗi việc nghĩ miên man
Đại Đường Đông Thổ chân tu ấy
Ta phải theo giúp thật chu tòan
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG VIII

Đại náo Thiên Cung

Hầu vương đứng giữa điện Linh Tiêu
Thân là bại tướng mà vẫn kiêu
Đao búa chém vào chẳng suy chuyển
Vạc dầu máy chém cũng xin chiều
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi
Tự tin đã có phép cao siêu
Những kẻ phá trời khi lỡ bước
Gian nan chi kể việc bấy nhiêu!

Ngọc Đế nghĩ ngợi nát cả óc
Không biết xử tội bằng cách chi
Khí thiêng tích tụ sinh khỉ đá
Thân gần bất tử rồi còn gì?
Chợt nhớ luyện đan lò bát quái
Bắt thả vào đấy nấu nhừ đi
Một công đôi việc thật là tiện
Lập tức thánh chỉ được thực thi…
Đọc tiếp »

Tây Du Ký bằng thơ – CHƯƠNG VII

Oai lực Quan Âm

Vẫn là hào kiệt vẫn phong lưu
Chạy mỏi chân thì hẵng về hưu
Đã khách không tiền trong bốn bể
Lại người có tội giữa năm châu
No say mặc kệ đời nghiêng ngả
Nào biết Ngọc Đế giận xung thiên
(Tội ấy băm vằm ra mới hả)
Đã cất Nhị Lang đi đánh liền

Mới hay:
Nhị Lang đầu đội kim khôi
Tay cầm siêu bạc mình ngồi ngựa ô
Kêu rằng:”Bớ đảng hung đồ
Chớ quen làm thói hồ đồ nhố nhăng”
Ngộ Không mặt đỏ phừng phừng
“Thằng nào dám tới lẫy lừng vào đây
Trước gây việc dữ,tao đây!”
Liền quân bốn phía phủ vây bịt bùng
Ngộ Không tả đột hữu xông
Khác nào Triệu Tử mở vòng Đương Dương
Lâu la bốn phía vỡ tan
Đều quăng gươm giáo tìm đàng chạy ngay
Dương Tiễn chẳng kịp trở tay
Ăn phải một gậy vội bay về trời…
Đọc tiếp »