Bài viết có tag ‘tinh yeu’

Gửi em gái Sura (I)

Người xinh đẹp như em anh chưa từng gặp,
Em biết không, anh che giấu nỗi niềm
Mừng cho em mà lòng những tỵ ghen –
Em giống anh tuổi hoa niên quá thể.

Em – vần thơ đồng quê của anh tuyệt mỹ,
Anh yêu em, anh mãi mãi yêu em.
Con bò cái nhà ta hẳn sống êm đềm,
Vẫn cặm cụi nhai nỗi buồn rơm rạ nhỉ?

Em cất tiếng hát lên, sao anh yêu thế,
Hãy chữa lành anh bằng giấc mộng trẻ thơ.
Cây thanh lương trà đã rụng hết lá chưa,
Lá lại tấp đầy dưới cửa sổ mình màu trắng?

Dạo này ngồi quay tơ mẹ hát bài gì hay lắm?
Anh đã bỏ làng đi biền biệt không về,
Anh chỉ biết cơn bão tuyết đỏ chiều quê
Khiến trước sân nhà rải đầy lá rụng.

Anh biết chú chó hoang giấu điều gì trong bụng
Thay những vuốt ve, thay nước mắt nhoè
Khẽ hú từng hồi trông ngóng chúng ta về,
Như nhớ hôn thê của cậu chàng đã chết.

Nói vậy thôi, đừng quay về chuyện trước,
Cũng vì do bất ngờ quá hôm nay,
Như tình yêu, như nỗi buồn, cùng niềm vui,
Chiếc khăn đẹp Riazan của em gửi đến.

13/9/1925

Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (III)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (II)

Chà, trên đời này sao nhiều mèo thế,
Ta chẳng bao giờ đếm hết chúng đâu.
Lòng anh mơ hoa dại thơm mùi,
Và lanh lảnh âm thanh ngôi sao xanh thuở nhỏ.

Không biết tỉnh, mơ hay còn ngái ngủ,
Anh nhớ rõ ràng câu chuyện đã lâu –
Chú mèo con trên giường đứng đó kêu,
Mở tròn mắt nhìn anh ngơ ngác.

Hồi ấy anh vẫn còn là chú nhóc,
Nhưng đã nhảy lên theo bài hát của bà
Rồi mèo con như chú hổ nhỏ lao ra,
Vờn cuộn len bà vừa đánh rơi tức khắc.

Mọi sự qua đi. Bà mình đã mất,
Và mấy năm sau chuyện đã thành xưa
Người ta làm mũ từ chú mèo kia,
Và mũ ấy ông mình đã đội cho đến hỏng.

13/09/25

Gửi em gái Sura (I)
Gửi em gái Sura (III)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Lời tự thú

Tôi yêu em, — dù bực bội phát điên,
Dù có phí công, mặc cho xấu hổ,
Quỳ dưới chân em tôi xin bày tỏ
Điều bất hạnh ngu ngốc tôi bộc bạch trải lòng!  
Nó chẳng ăn nhập tuổi tác, tiếng tăm…
Đã đến lúc tôi cần khôn hơn thế!
Nhưng tôi hiểu qua muôn hình, muôn vẻ,
Bệnh tương tư đang ngự trị tâm hồn:
Khi vắng em tôi chán nản, — ngáp buồn;
Khi gặp em tôi buồn rầu,– nhẫn nại;
Hết chịu nổi, muốn bật lên lời nói:
Ôi, thiên thần, anh quá đỗi yêu em!
Khi tôi nghe ở phòng khách cạnh bên
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhẹ tới,
Giọng thiếu nữ trinh nguyên, vô tội,
Tôi bất ngờ đánh mất hết trí khôn.
Em mỉm cười, – tôi hoan hỉ tâm hồn;
Em ngoảnh mặt, – tôi sầu lòng tủi hổ;
Phần thưởng cho tôi một ngày đau khổ
Là bàn tay nhỏ nhắn của em yêu.
Lúc miệt mài chăm chỉ trước khung thêu
Em ngồi đó, dáng cúi người buông thả,
Mắt nhìn xuống, lọn tóc quăn lơi lả, —
Tôi lặng thinh, và âu yếm thả hồn
Ngắm nhìn em như một cậu bé con !…
Có nên nói em nghe về nỗi lòng bất hạnh,
Về nỗi buồn và hờn ghen canh cánh,
Những lúc xấu trời em sửa soạn du chơi?
Và lệ em trào trong phút lẻ loi,
Và lời nói chỉ hai người hay biết,
Và những chuyến về miền quê thân thiết,
Và dương cầm thánh thót một chiều kia?…
Alina em! Hãy thương hại chút đi.
Tôi không dám đòi nơi em tình ái,
Cũng có thể, vốn nhiều tội lỗi,
Thiên thần ơi, tôi đâu xứng em yêu!
Nhưng em ơi, hãy giả bộ ít nhiều!
Ánh mắt ấy giỏi diệu kỳ biến hóa!
Ôi, thú thực muốn lừa tôi chẳng khó!…
Chính tôi đang sung sướng tự dối mình!

Đọc tiếp »

Không đề

Tên anh có nghĩa gì cho em nhỉ?
Nó sẽ tiêu tan như tiếng vọng u sầu
Của con sóng vỗ lên bờ xa thẳm,
Như tiếng đêm mất hút giữa ngàn sâu

Trang lưu niệm tên anh dòng bút ký
Sẽ chỉ là dấu tích chết, vô hồn
Tựa nét viết trên văn bia mộ chí
Nom lạ lùng một ngôn ngữ không quen

Tên anh ư? Từ lâu rồi quên lãng,
Trước đam mê, say đắm mới trong lòng
Tên anh đâu gợi tâm hồn em vương vấn
Ký ức xưa êm dịu, trắng trong

Nhưng một ngày gặp khi phiền muộn
Trong lặng thầm em hãy gọi tên
Và hãy nói: “Với anh còn kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim…”

Đọc tiếp »

Thế là hết: mình không còn chung lối!

Thế là hết: mình không còn chung lối!
Lần cuối cùng anh ôm ấp chân em
Tự môi anh lời cay đắng thốt lên
“Thế là hết” – anh nghe lời em đáp
Anh thôi không tự lừa mình, dối gạt
Đeo đuổi em bằng tâm trạng u buồn
Chuyện tình này rồi có thể nguôi quên
Phận đời anh vô duyên vòng luyến ái
Em tươi trẻ, hồn đẹp xinh phơi phới
Mai ngày em được biết mấy người yêu.

Всё кончено: меж нами связи нет

Всё кончено: меж нами связи нет.
В последний раз обняв твои колени,
Произносил я горестные пени.
Всё кончено — я слышу твой ответ.
Обманывать себя не стану вновь,
Тебя тоской преследовать не буду,
Прошедшее, быть может, позабуду —
Не для меня сотворена любовь.
Ты молода: душа твоя прекрасна,
И многими любима будешь ты.

Em từ giã

Em bỏ nơi đất khách quê người
Trở về bến bờ quê hương xa thẳm
Trong giây phút khó quên buồn thảm
Giọt nước mắt tràn trong mắt anh rơi.
Đôi bàn tay anh dại khờ rét cóng
Cố níu giữ em ở lại cùng anh
Anh van em đừng qua đi mau chóng
Phút đau thương ly biệt mong manh.

Nhưng em dứt bỏ nụ hôn cay đắng
Khỏi làn môi đang run rẩy khác thường
Em gọi anh về miền quê xa vắng
Bỏ chốn lưu đầy ảm đạm, thê lương
Em nhắn nhủ: “Mai ngày ta gặp lại
Dưới trời xanh bát ngát muôn đời
Dưới bóng cây ô-liu tình ái
Anh yêu, mình lại hòa hợp làn môi”

Đọc tiếp »

Chỉ tình yêu còn lại

Chỉ tình yêu còn lại với tháng năm
Sau thăng giáng những bổng trầm, dâu bể
Những gánh nhọc nhằn trên nẻo đường trần thế
Mái tóc đổi màu tìm một thoáng bình yên.

Chỉ còn tình yêu ôm trọn con tim
Dòng sữa mẹ ngọt lời ru thuở nhỏ
Cha dắt con đi qua từng trang truyện cổ
Học làm người, hiểu thiện ác, niềm tin.

Chỉ còn tình yêu và nỗi nhớ không tên
Tiếng chim hót gọi mùa bên cửa sổ
Một dòng sông bên bồi, bên lở
Một con đò vẫy gọi tuổi thơ đi.
Đọc tiếp »

Một lời yêu đương

Một lời đùa cợt yêu đương
Cũng làm môi hồng lại được
Cũng làm tóc xanh hơn trước
Cũng làm mắt mơ màng hơn

Một lời lỡ nói yêu đương
Cũng làm bàn chân nhẹ nhõm
Cũng làm trái tim đập rộn
Dáng đi thanh thoát dịu dàng

Một lời hờ hững yêu đương
Cũng làm cành khô tươi lại
Cuối mùa vẫn ra hoa trái
Tận cùng đêm thẳm thỏa hương

Một lời giả dối yêu đương
Cũng làm máu sôi trong ngực
Dâng hiến cho đời sức lực
Miệt mài bên những say mê

Lời yêu đâu phải câu thề
Xin được nhận từ người ấy
Thả mình rơi vào gió xoáy
Để lòng sống lại tình say…

(Nhân đọc lại “Một chuyện đùa” của Chekhov.)

Yêu, giận hờn, vui sướng, ghen tuông

Anh muốn mình có mặt trong thơ em
Chỉ để biết rằng anh được yêu nhiều đến thế
Em nhiệt thành, rồi bỗng dưng lặng lẽ?
Anh rạch ròi chia ranh giới yêu thương…

Yêu, giận hờn,vui sướng, ghen tuông,
Em lo lắng, chỉ sợ mình lầm lẫn:
Giận dỗi nhiều hơn yêu, ghen tuông nhiều hơn vui sướng
Xin một lần dè dặt, một lần thôi!

Anh đến với em từ mong ước xa xôi
Dịu dàng thế vẫn làm em chóng mặt
Matxcơva hè về quay tròn trong bão giật
Cơn lốc tình yêu sau trăm năm u buồn
Đọc tiếp »

Tôi đi tìm tình yêu

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Tìm mãi đến bây giờ sao chẳng thấy
Nửa của tôi ơi, em là ai vậy ?
Sao để anh tìm – Tìm mãi tên em.

Trời dần buông thành phố vào đêm
Sân cỏ đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
Nửa của mình hay nửa của ai

Tôi đi tìm em, tìm kiếm em hoài
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu chẳng có em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình .
Đọc tiếp »