Bài viết có tag ‘Yexenin’

Không đề

Ôi, nước Nga, quê hương tôi yêu quý,
Những nhà dân với ảnh Chúa trên tường …
Không ranh giới, cõi bờ, mênh mông thế –
Chỉ một màu xanh mút mắt thân thương.

Tôi ngắm những cánh đồng Nga trước mắt,
Như một người mộ đạo ghé chơi.
Bên bờ lũy chạy quanh làng lúp xúp
Những cây dương gầy guộc reo vui.

Các nhà thờ đang vào hồi Thánh lễ,
Thơm ngạt ngào táo chín với mật ong.
Ngoài đồng cỏ vọng về vui vẻ
Vũ điệu dân gian nam nữ xoay vòng.

Tôi sẽ chạy theo lối cỏ mòn nhàu nát
Đến mênh mang bát ngát đồng quê,
Vẳng bên tai tiếng cười đùa, ca hát
Thiếu nữ làng đang vui vẻ hội hè.

Nếu nghe tiếng đoàn quân thiên sứ gọi:
“Hãy bỏ nước Nga, lên ở thiên đường!”
Tôi sẽ nói: “Thiên đường không cần tới,
Hãy cho tôi Tổ quốc yêu thương”

Đọc tiếp »

Không đề

Làm thi sỹ có nghĩa là như thế,
Nếu với đời không đổi trắng thay đen,
Chỉ còn cách làm da mình lành sẹo,
Đem nhiệt huyết mình ve vuốt nhân gian.

Làm thi sỹ nghĩa là hát ca phóng khoáng,
Để cho ta được nổi tiếng hơn người.
Chim họa mi chẳng đau lòng khi hót,
Vì hót đi hót lại một bài thôi.

Chim hoàng yến nếu ca bằng thanh âm loài chim khác,
Sẽ nực cười như tiếng xúc xắc reo.
Thế gian này cần lời cho bài hát,
Hát đúng giọng mình, dù như tiếng ếch kêu.

Mô-ha-mét tinh ranh viết Kinh Ko-ran dạy dỗ,
Cấm nhân gian uống rượu mạnh linh đình.
Vì thế thi nhân sẽ không ngừng nghỉ,
Uống rượu vang lúc đi chịu khảo hình

Nếu thi nhân đến gặp nàng thiếu nữ,
Được chàng yêu và thấy bóng diễm kiều,
Đang ân ái, mây mưa cùng người khác,
Chàng sẽ không đâm nát tim yêu.

Nhưng rực cháy lửa ghen tuông dữ dội
Chàng đi về và huýt sáo:”Ôi dào!
Ta sẽ chết như một người lang bạt
Cái kết này mới quen thuộc làm sao!”

8/1925

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (I)

Người xinh đẹp như em anh chưa từng gặp,
Em biết không, anh che giấu nỗi niềm
Mừng cho em mà lòng những tỵ ghen –
Em giống anh tuổi hoa niên quá thể.

Em – vần thơ đồng quê của anh tuyệt mỹ,
Anh yêu em, anh mãi mãi yêu em.
Con bò cái nhà ta hẳn sống êm đềm,
Vẫn cặm cụi nhai nỗi buồn rơm rạ nhỉ?

Em cất tiếng hát lên, sao anh yêu thế,
Hãy chữa lành anh bằng giấc mộng trẻ thơ.
Cây thanh lương trà đã rụng hết lá chưa,
Lá lại tấp đầy dưới cửa sổ mình màu trắng?

Dạo này ngồi quay tơ mẹ hát bài gì hay lắm?
Anh đã bỏ làng đi biền biệt không về,
Anh chỉ biết cơn bão tuyết đỏ chiều quê
Khiến trước sân nhà rải đầy lá rụng.

Anh biết chú chó hoang giấu điều gì trong bụng
Thay những vuốt ve, thay nước mắt nhoè
Khẽ hú từng hồi trông ngóng chúng ta về,
Như nhớ hôn thê của cậu chàng đã chết.

Nói vậy thôi, đừng quay về chuyện trước,
Cũng vì do bất ngờ quá hôm nay,
Như tình yêu, như nỗi buồn, cùng niềm vui,
Chiếc khăn đẹp Riazan của em gửi đến.

13/9/1925

Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (III)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (II)

Chà, trên đời này sao nhiều mèo thế,
Ta chẳng bao giờ đếm hết chúng đâu.
Lòng anh mơ hoa dại thơm mùi,
Và lanh lảnh âm thanh ngôi sao xanh thuở nhỏ.

Không biết tỉnh, mơ hay còn ngái ngủ,
Anh nhớ rõ ràng câu chuyện đã lâu –
Chú mèo con trên giường đứng đó kêu,
Mở tròn mắt nhìn anh ngơ ngác.

Hồi ấy anh vẫn còn là chú nhóc,
Nhưng đã nhảy lên theo bài hát của bà
Rồi mèo con như chú hổ nhỏ lao ra,
Vờn cuộn len bà vừa đánh rơi tức khắc.

Mọi sự qua đi. Bà mình đã mất,
Và mấy năm sau chuyện đã thành xưa
Người ta làm mũ từ chú mèo kia,
Và mũ ấy ông mình đã đội cho đến hỏng.

13/09/25

Gửi em gái Sura (I)
Gửi em gái Sura (III)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (III)

Em hãy hát anh nghe bài ca ngày xưa
Người mẹ già của chúng ta thường hát.
Không nuối tiếc hy vọng kia đã chết,
Anh biết tiếp lời hát phụ hoạ cùng em.

Anh biết lắm, và anh thấy thân quen,
Nên lòng anh lo âu, cùng hồi hộp –
Nghe sự run rẩy dễ thương trong giọng hát
Dường phát ra từ ngôi nhà nhỏ chúng ta.

Em hãy hát đi, hát cho anh nghe,
Em biết không, khi nghe bài hát đó,
Những nét mặt thân quen đều hiện rõ,
Một khi anh nhắm mắt khẽ khàng.

Em hãy hát anh nghe. Bởi niềm vui của anh–
Là không riêng anh mãi mãi yêu và nhớ
Cả cánh cửa vườn mùa thu nơi đó,
Cả những chiếc lá rơi từ cây thanh lương trà.

Em hãy hát anh nghe, anh sẽ nhớ ra
Và anh sẽ không thoáng quên nheo mắt:
Biết bao dịu ngọt và nhẹ nhàng, ngây ngất
Nhìn thấy mẹ yêu và cả đàn gà.

Anh luôn nhìn qua những đám sương mù
Thấy yêu thân hình cây bạch dương vững chãi,
Yêu bím tóc cây bạch dương vàng chói
Và bộ choàng váy áo của bạch dương.

Vậy nên anh thấy thoải mái tâm hồn –
Qua lời ca, qua đượm nồng ly rượu
Anh cảm giác em như cây bạch dương yêu dấu
Cạnh nhà mình, dưới của sổ thân thương.

13/09/1925

Gửi em gái Sura (I)
Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (IV)

Đọc tiếp »

Gửi em gái Sura (IV)

Ở thế giới này anh chỉ là khách qua đường,
Em hãy vẫy chào anh bằng cánh tay vui vẻ.
Và trăng thu trên đầu kia cũng thế,
Ánh sáng vuốt ve êm ả, dịu dàng.

Lần đầu tiên anh sưởi ấm dưới trăng,
Lần đầu tiên sưởi khỏi cơn lạnh cóng
Anh lại một lần vừa sống, vừa hy vọng
Vào tình yêu, dù tình ấy chẳng còn.

Điều đó làm nên do cánh đồng bằng,
Bị mặn mòi bởi màu trắng tinh của cát
Và sự vô tội của ai kia nhàu nát,
Và nỗi buồn thân thiết của ai người.

Vì thế anh không che giấu muôn đời,
Rằng tình yêu không phân chia, riêng rẽ,
Anh với em có một tình yêu như thế
Với quê hương này trìu mến xiết bao.

13/09/1925

Gửi em gái Sura (I)
Gửi em gái Sura (II)
Gửi em gái Sura (III)

Đọc tiếp »